Sunday, February 17, 2013

 Lời Tác Giả: Những năm từ 1977 đến 1984, trường tôi có một vài lớp đại học tại chức tại tỉnh Cao Bằng. Tháng 11/1978, tôi đã lên thị xã Cao Bằng dạy học. Lớp tôi dạy khoảng 40 sinh viên phần lớn là cán bộ đang làm việc tại địa phương đi học. Nông Thi Thà là một nữ sinh viên trẻ trong lớp đó, tuổi mới 24 người dân tộc Tày xinh xắn quê tận trên Hạ Lang sát biên giới Việt Trung. Cuối tháng 3/1979, sau khi Tàu vừa rút khỏi Cao Bằng thì tôi lên dạy kì tiếp theo nhưng không còn được gặp lại cô sinh viên xinh đẹp đó nữa! Có thể cô ấy đã bị quân Tàu giết hại rồi vứt xác đâu đó, cũng có thể cô ấy bị giặc Tàu làm nhục nên đã quyên sinh? Cho đến tận bây giờ vẫn chưa có thông tin nào về số phận của cô sinh viên xinh đẹp Nông Thị Thà của tôi! Tôi căm thù bọn công sản Trung Quốc xâm lược đến tận xương tủy vì nhiều lẽ, mà một trong những lẽ đó có thể vì những người thân thiết của tôi ở Cao Bằng vào tháng 2 và tháng 3 năm 1979 đã bị giặc Tàu hãm hại một cách dã man như thời Trung Cổ!

 

ÔI THÀ ƠI EM MAU VỀ ĐI HỌC! 

(Lời thương gửi một nữ sinh viên vào tháng 3/1979)

 

Thà ơi!

Cả lớp học tập trung rồi

Nay chỉ thiếu mỗi mình em

Giặc Tàu vừa rút đi

Nên cũng có vài sinh viên đến muộn

Nhưng hôm nay đã tới đủ rồi

Chỉ còn mình em chưa thấy xuống

Hay em gặp chuyện chẳng lành

Mà thầy không biết, em ơi!

 

Các bạn thưa

Do quân Tàu đến bất ngờ

Có thể em không chạy kịp

Cũng có thể em đã bị giặc Tàu bắn chết?

Nhưng biết đâu chúng đã giam em

Để thay nhau hành hạ xác thân?

Rồi ném xác em xuống lòng suối Hòa An!

Mấy bạn đã tìm đến tận văn phòng

Nơi năm ngoái em ở đây làm việc

Đã về cả nhà em ở Hạ Lang

Xem mế em có biết?

Quân Tàu đã rút đi hai tuần rồi

Mà không ai biết tin em!

Cả lớp chẳng rõ nay em ở đâu

Đang nhao nhác đi tìm

Rồi từ Hòa An tin về

Có một giếng thây người!

Tại xã Hưng Đạo, thôn Tổng Chúp(*) 

Xác chồng chất rữa nát!

Hàng chục xác người bị chém phanh

Ngoài bờ khe vứt rải rác

Các bạn đã đến tận nơi

Mà không nhận dạng được xác em!

Có tin hôm 16/2/1979

Em lên Chợ Phục Hòa thăm bạn

Nhưng bạn gái em ở Phục Hòa

Hôm 28/2 cũng đã bị giặc phanh thây!

Vậy sáng sớm ngày 17/2 em ở đâu

Giờ biết hỏi ai đây?

Thầy chỉ nhớ như mơ

Những chiều trên bục giảng

Ngay giữa thị xã Cao Bằng

Giảng đường cũng khang trang

Em thường ngồi bên cửa sổ

Và chăm chăm nhìn lên bảng

Má ửng đỏ mắt đen huyền

Hồn đâu đó xa xăm...

Giờ đây vắng em!

Và giảng đường xưa

Cũng đã bị giặc Tàu đập nát

Cả thị xã Cao Bằng chỉ còn lại

Bãi gạch vụn giữa tan hoang xơ xác

Những sinh viên ngồi co ro

Trong gian nhà tạm lợp gianh

Bục giảng bằng đất, bàn ghế thầy

Là mảnh ván vỡ ghép thành

Bàn ghế của sinh viên

Làm tạm bằng tre nứa

Nhưng cái trống vắng lớn nhất

Là em không còn đó nữa!

Bên cửa sổ của “Giảng đường”

Đâu đôi mắt huyền đen?

Ôi Thà ơi em mau về đi học!

Cả lớp thương nhớ em

Nhiều đêm thầy cũng khóc

Mế già rồi sao có thể xa em?

Hạ Lang mùa xuân khe nước chảy êm đềm

Vẫn nhớ em những chiều ra suối tắm

“Chiều Biên Giới anh ơi!” Lời ca ai say đắm?

Như gọi hồn người Tử Sĩ Biên Cương

Đã bỏ mình vì Đất Mẹ mến thương!

Hà Nội, 16/2/2013 

Ts. Đặng Huy Văn  

(*) Sáng sớm ngày 17/2/1979, Trung Quốc đã cho gần nửa triệu quân tràn qua 6 tỉnh Biên Giới Phía Bắc nước ta từ Quảng Ninh đến Lao Cai. Lào Cai, Sapa, Ðồng Ðăng, Lạng Sơn...bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng, quân Trung Quốc phá sạch sẽ từng ngôi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ tung từng cột điện. Nếu như, ở Bát Xát, Lao Cai, hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang. Thì, tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Ðạo, huyện Hòa An, Cao Bằng, trong ngày 9/3/1979, trước khi rút lui, quân Trung Quốc đã giết 43 người, gồm 2 đàn ông, 21 phụ nữ, 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai. Tất cả đều bị giết bằng dao như Pol Pốt. Mười người bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối cạnh giếng.