Nhân dịp Thàng Tư Đen, xin gởi một bài thơ viết trong thời chinh chiến ngày xưa, riêng tặng các bạn Cựu Phi Công trong nhóm PCT5460.

Có một chàng phi công,
Tuổi hãy còn ngây,
Yêu một nàng nữ sinh mây.
Sau những chuyến bay đi xạ kích,
Lấy mũi tầu bay,
Viết tên người yêu vào đáy Cao Dầy

 

Những buổi sáng lung linh,
Anh thường bay đi hái hoa nước kết tinh,
Tô cho môi nàng hồng muôn thuở,
Ướp cho trong đôi mắt người tình.
 

Những chiều thứ bẩy sang trang,
Ngồi nghe nàng kể chuyện chiều ngang.
Nàng cầm tay anh thỏ thẻ:
“Mặt trời có những nốt tàn nhang” (1).

 

 

Những buổi hoàng hôn gầy,
Nàng buông mái tóc mây,
Cho người yêu tìm hướng gió,
Lấy trăng trời làm đèn xanh, đèn đỏ,
Cho người tình đáp xuống vòng tay.

Nguyễn Xuân Quang
(Thần Tượng).

(1). Tàn nhang: mặt trời có những lỗ đen 'black holes' trông giống tàn nhang, nốt ruồi.