Viết kính tặng Bùi Thị Minh Hằng

Khi những nhát dao chém trên đầu người yêu nước
Chị vẫn bước đi dõng dạc
Điểm mặt bạo lực tay sai
Tóc chị vương vấn nụ hoa lài



Với một đôi bàn tay
Làm lung lay
Trục Ba Đình-Bắc Kinh mười sáu chữ vàng bốn tốt
Chị không uống rượu mà ghép tội say
Biểu tình yêu quê hương là gây tội lỗi ?
Chúng là ai đây ?
Một lũ côn đồ có đầy đủ mặt, mình mảy chân tay
Nhưng không có khối óc làm người

Chị ơi !
Cánh cửa nhà tù Thanh Hà mở đây rồi
Họ phải mời chị ra về thôi
Để lại sau lưng đảng vinh quang phục hồi nhân phẩm
Chuyến xe chở chị đi trong lòng quê hoa gấm
Thanh Hoá, Vũng Tàu nghĩa tình sâu đậm
Chị ơi !
Có bao giờ ngỡ rằng Tây Tạng, Tân Cương ?

Chị ơi !
Tôi nghe thấy tiếng kêu trời
Trong lòng tám mươi triệu người yêu nước
Tôi thấy Lý Sơn tàu đánh cá ra khơi lại về ngược
Trên vùng Tây nguyên sơn cước
Giặc nhuộm đỏ từng thước đất quê hương

Chị ơi !
Mừng chị trở lại với ngôi nhà thân thương
Trong cái trại tù lớn mang hình chữ S (ét)
Bao giờ đuổi hết tay sai Tàu chệt
Độc lập tự do là cấn thiết
Chị ơi !
Ta cùng nhau mài miệt bước đi tìm…

 

Lê Hải Lăng