(Người cọng sản chân chính là người  phải biết nghi ngờ tất cả mọi thứ, dù là sự thực hiển nhiên, và phải biết  tuyệt đối tin tưởng không điều kiện vào Đảng, dù là điều chưa bao giờ  nghe, thấy và biết.)

Hai thân thương,  
 Ba đi Mỹ thăm-thú  theo lời mời của vợ chồng con Tư. Theo như Ba biết, thì chồng con Tư bảo  rằng, Ba đã có sạn trong đầu rồi, không thể thay đổi và theo kịp trào lưu  văn minh tiến hóa của loài người được, phải cho Ba đi một chuyến để mở mắt  ra. Ba nói riêng cho con nghe, một người có lập trường cách mạng hơn 50  năm vững vàng như Ba, làm sao mà lay chuyển được? Những thứ phồn vinh giả  tạo của xã hội tư bản bóc lột đang giẫy chết, không thể làm Ba lóa mắt xao  động mà chao đảo niềm tin tất thắng của xã hội chủ nghĩa, một xã hội văn  minh tiên tiến, văn minh cùng cực và tột đỉnh của loài người. Niềm tin tất  thắng đó, rạng ngời trong tim Ba, có từ ngày đem con ra Bắc tập kết, rồi  băng Trường Sơn gian khổ về Nam giải phóng, đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy  nhào. Một lòng tin tuyệt đối vào đường lối không bao giờ sai lầm của đảng  ta.
Hôm nay Ba được thằng Tư đem đi thăm thắng cảnh nước Mỹ. Theo lời  thằng Tư nói rằng, những thắng cảnh nầy, được nhân dân các nước văn minh  yêu chuộng hòa bình trên thế giới ghé thăm hàng năm đến có cả trăm triệu  người. Từ Sạc-rờ-men-tô (Sacramanto, ghi chú của tác giả) thủ phủ của Bang  Ca-Li (California), xe hành khách đón Ba và thằng Tư đi. Hành khách trên  xe, có sáu mươi hai người. Đa số là các anh cả chị cả Trung Quốc vĩ đại,  còn lại hai mươi người khác, là những “ khúc ruột xa ngàn dặm” của quê  hương ta. Triệt để tuân thủ đường lối đứng đắn của đảng ta, nên Ba kêu họ  bằng danh từ thân thương đó, chứ theo Ba thấy, thì bọn nầy thuộc loại cực  kỳ phản động, điên cuồng chống phá cách mạng. Chúng ăn nói toàn những lời  vong mạng phản động, bọn bám theo chân đế quốc tư bản, phản lại đất nước  quê hương xã hội chủ nghĩa của chúng ta. Ba đề cao cảnh giác tối đa khi  giao tiếp với bọn ngụy nầy. Ba sẽ nói nhiều về bọn phản quốc nầy trong thơ  sau cho con biết, bây giờ Ba viết về những điều chứng kiến tận mắt, và  đánh giá sự việc dưới quan điểm duy vật biện chứng của một con người có bề  dày cách mạng và trung kiên như Ba.
Họ đưa Ba vào thăm dinh Chủ Tịch  của Bang Cali. Vào trong dinh nầy, là Ba thấy rõ cái tệ hại của tự do hỗn  loạn của thế giới tư bản. Du khách đi lại lang bang trong dinh, mà không  có công an theo dõi, bám sát, canh chừng chi cả. Tệ đến nỗi có thể đứng  bên ngoài phòng làm việc của Đồng Chí Chủ Tịch Bang nhìn vào, mà cũng  chẵng ai ngăn cản. Như thế thì còn chi là bí mật quốc gia nữa. Thật là  thiếu đề cao cảnh giác tột độ. Tệ hại đến nỗi du khách chụp hình lia lịa  các phòng ốc, hành lang, đường nẻo bên trong. Chụp hình cả đồng chí Chủ  Tịch Bang, mà bọn bảo vệ làm việc tắc trách trơ mắt ra, không hề biết ngăn  cản, hay “ làm việc” để đưa chúng đi cải tạo tư tưởng. Đúng là sống lúc  quân hồi vô phèng, không có chính quyền ư? Dinh Chủ Tịch nầy, tự nó tố cáo  tính bóc lột nhân dân lao động của bọn tư sản mại bản. Không phải như Bác  Ta, cần kiệm liêm chính, chỉ ở trong căn chòi tre, đi dép lốp với hai bộ  áo quần kaki. Ba nói điều nầy với thằng Tư. Nó nói với Ba rằng: “ Cho đến  giờ nầy mà Ba vẫn còn tin những điều lừa mị ấu trĩ nữa sao?” Ba không chấp  lời nói của nó làm chi, vì Ba đang nhờ nó nhiều chuyện. Cũng may cho nó,  nếu còn ở bên nhà, thì Ba cũng “đề xuất ” cho nó đi cải tạo tư tưởng một  thời gian ngắn chừng năm năm hay mười năm, để giúp đỡ nó.
Chiếc xe  trực chỉ về hướng đông, đi qua những vùng đồi núi cỏ cháy vàng, băng qua  thành phố bài bạc Rí-nồ ( Reno), thành phố nầy của bọn tư sản bày ra để  bóc lột mồ hôi nước mắt của tầng lớp thợ thuyền lao động và nông dân. Đây  là âm mưu thâm độc của con bạch tuộc nhiều vòi, bám vào hút máu chính nhân  dân chúng và nhân dân thế giới. Ba cũng mong xe dừng lại thành phố nầy, để  Ba thấy rõ hơn cái tội ác của đế quốc Mỹ đối với chính nhân dân lao động  thợ thuyền. Nhưng xe cứ lướt đi, băng qua rặng núi Xì-Ê-Ra (Sierra Nevada  ), đường núi quanh co, chập chùng làm lòng Ba xúc động nhớ đến thời chân  dép lốp băng rừng Trường Sơn, hạt gạo cắn làm tư, đi về Nam giải phóng quê  hương. Thời đó có thừa gian khổ. Thế mà hôm nay ngồi trên ghế nệm êm ái  của xe khách, xe lăn êm như ru trên con đường tráng nhựa phẳng phiu, xe có  máy điều hòa không khí mát dượi, nhưng Ba vẫn chẳng thấy cái tính ưu việt  nào, so với chuyện chân đất kéo pháo Trường Sơn ngày cũ. Buổi chiều ghé  lại thành phố Eo-cồ ( Elko) thì xe đã chạy được hơn 520 đặm Anh, tức hơn  830 cây số bên mình. Phải công nhận là khẩn trương, ngày xưa đi bộ chừng  đó đường trong rừng núi cũng phải hàng tháng trường, và hao hụt nhân mạng  không biết bao nhiêu mà kể.
Họ đem hành khách vào một tiệm ăn, họ gọi  là ăn theo lối búp-phê ( buffet). Ba đoán đây là một quán ăn quốc doanh,  cho nên không có người phục vụ. Khách phải xếp hàng dài, tự lấy thức ăn.  Thế mà nhân dân miền nam vẫn thường chế nhạo xã hội chủ nghĩa là “xếp hàng  cả ngày”. Ở nước đại tư bản nầy cũng phải xếp hàng vậy, mà có ai kêu ca gì  đâu. Mỗi người lấy một cái dĩa, muỗng, nĩa, dao, khăn giấy, và đi dần tới,  tự múc lấy thức ăn trong hơn hai chục cái nồi lớn, nồi nầy có thể nấu cho  cả trung đoàn ăn. Cứ thức ăn trong nồi vơi, thì nhà bếp bưng lên thêm,  châm vào đầy lại, bởi vậy Ba không phải lo khẩn trương đấu tranh vì sợ hết  phần của mình. Thức ăn dồi dào, có nhiều chất tanh, chất béo và chất tươi.  Đủ loại, gà, heo, bò, tôm, cá, cua, rau, đậu, nấu theo nhiều cách khác  nhau. Ban đầu, Ba không dám múc nhiều thức ăn, vì sợ họ tính nhiều tiền,  nhưng sau khi nghe thằng Tư nói là ai muốn múc bao nhiêu món và nhiều bao  nhiêu cũng được, thì Ba nắm bắt ngay thời cơ thuận lợi, múc lên dĩa mình  đủ thứ đầy vun, vun quá nên vài thứ thức ăn chảy ra ngoài, rơi xuống sàn.  Riêng cái việc không có người phục vụ, không có người canh gác, ai muốn  múc bao nhiêu thức ăn thì múc, cũng để lộ ra cái yếu kém về tổ chức, và  yếu kém về ý thức bảo vệ tài sản nhân dân trong chế độ tư bản. Ba ăn hết  một dĩa đầy, và khi nghe thằng Tư nói, muốn ăn bao nhiêu dĩa cũng được,  thì Ba tranh thủ ăn thêm một dĩa nữa. Ăn thêm trái cây cắt sẵn, bánh ngọt  và cà-lem. Phải công nhận bánh ngọt của bọn đế quốc ngon, đáng ra thì Ba  không nên khen, vì khen đế quốc, bất cứ là khen gì, cũng là mất lập trường  cách mạng. Ăn xong, bụng Ba căng kềnh, phải mở nút quần và nới dây nịt ra  hai lỗ. Cho ăn thả dàn như thế nầy cũng là một thủ đoạn thâm độc của bọn  tư bản, vì ăn xong, thì Ba phải chạy gấp vào nhà cầu mà tháo dạ. Chắc chi  nhà cầu nầy là không phải là một hệ thống hố xí hai ngăn trá hình, bày ra  để khai thác phân tươi của khách hàng? Ba còn động não suy nghĩ rằng, biết  đâu chúng nó biết Ba là người cách mạng trung kiên, muốn hại Ba nên bỏ  thêm chất độc vào thức ăn thức uống, mà mình không hay. Con phải rõ bọn  CIA tàn bạo ở đâu cũng có mặt, và nhúng tay vào, mưu mô và sắp đặt khắp cả  thế giới.. Thế mà thằng Tư thì đổ tiệt cho Ba là tham ăn, cho nên bị tháo  dạ. Ba cũng đề cao cảnh giác, không tin chi nhiều vào thằng Tư , hắn vốn  là Ngụy cũ, tuy đã được cách mạng giáo hóa cho gần mười năm, học tập có  tiến bộ, nên được về doàn tụ với gia đình, nhưng biết đâu vẫn còn lén lút  hoạt động cho bọn gián điệp CIA. Là người cách mạng, Ba phải luôn luôn đề  cao cảnh giác.
Đêm nay ngủ lại khách sạn Hiu-Tân ( Hilton), khách sạn  sang trọng, phòng có hai giường ngủ, Ba một giường, thằng Tư một giường.  Trong căn buồng ngủ, mà chúng thắp đến mười hai bóng đèn. Thật là phí  phạm, không có quy hoạch kinh tế. Khí trời đang mùa nóng nực, mà trên  giường chúng trải bốn năm lớp, nào là vải dày, vải mỏng, mền hai lớp, mền  len, làm Ba nghi ngờ chúng nó có âm mưu gì đây. Có lẽ chúng biết Ba thuộc  thành phần cách mạng, bày đặt ra để khoe khoang tuyên truyền chăng. Ba  biết rõ, thế nào chúng cũng đặt máy nghe lén, và đặt máy quay phim ghi lại  các hành động, các câu nói của Ba. Ba đi quanh kiểm soát trên tường, góc  nhà, trong hộc tủ, và thấy có nhiều máy móc, dụng cụ đáng nghi ngờ. Ba nói  thầm cho thằng Tư biết, để cảnh giác nó, mà nó không tin và gạt đi, cho  rằng cái gì Ba cũng nghi ngờ như người mắc bệnh tâm trí. Người làm cách  mạng, và người có một chiều dày hoạt động cách mạng như Ba, nếu không biết  nghi ngờ, không biết đề phòng, thì đã không còn sống sót đến hôm nay đâu.  Bởi vậy, nên Ba không nói nhiều, và chỉ nói những điều khi cần nói mà  thôi. Khi vào phòng tắm, Ba cũng tắm với cái quần lót, chứ không trần  truồng như ở nhà. Bọn tư bản rất thâm độc, biết đâu chúng nó quay phim  mình, rồi buộc mình làm những điều đi ngược với đường lối của “ trên”.  Buổi tối, thằng Tư kiếm đâu được số điện thoại của bạn nó là Phong, đang ở  trong thành phố Eo-Cồ nầy. Hai đứa nói chuyện điện thoại một hồi, cười nói  vui vẻ lắm. Ba nghe qua điện thoại, và đoán rằng, chúng nó rủ nhau đi hủ  hóa ở ổ nhện nào đó. Một lúc sau thì thằng Phong đến, hắn nói thẳng ra  rằng, muốn Ba đi theo chúng nó, để hưởng hương vị đời, cho biết đàn bà Mỹ  nó thơm tho đến mức nào. Xem có hơn đám cán bộ hộ lý trên rừng Trường Sơn  bao nhiêu bực. Nói thật với con, trong bụng Ba cũng mừng như mở cờ, nhưng  đạo đức cách mạng buộc Ba phải nói lời từ chối. Nói lời từ chối, nhưng Ba  cũng lo lắng là sợ chúng không mở lời nài ép Ba thêm lần nữa. Nếu chúng  không đem đi, là cơ hội quý báu ngàn năm một thuở mất toi, không bao giờ  có nữa. May thay, thằng Phong kéo Ba dậy, và nói : “Cái hang trê của Mỹ,  còn quý hơn cái sự nghiệp cách mạng của Bác đến ngàn lần.” Ba thấy bị xúc  phạm, nhưng cũng riu ríu đứng dậy đi theo. Trong đêm tối, Phong lái xe  chạy như bay. Trên xe nó trang bị cái máy như con ma xó, kêu nó quẹo phải,  rẽ trái, còn xa bao nhiêu nữa, chỉ còn một trăm thước nữa thôi, và kêu  dừng lại. Chừng hơn một giơ lái xe, thì đến một trang trại. Bên trong  trang trí như cảnh của phim cao bồi. Ngồi trong phòng khách, thằng Phong  nói chi đó, Ba không hiểu. Một lúc sau có hai con nhỏ tóc vàng bồng bềnh,  thân mình cân đối, ngực căng, eo thon, mông đầy, chân dài, đi giày cao  gót, da thịt trắng nõn mền mại, mắt to, lông mi dài như riềm liễu rủ, môi  mọng cớn lên khêu gợi, nhan sắc chim sa cá lặn như tiên nương, nhún nhẩy  ỏn ẻn. Bây giờ thì sự nghiệp một ngàn năm cách mạng, Ba cũng bỏ, để đổi  lấy một vòng ôm thơm tho sực nức kia, chứ nói chi năm mươi năm. Thằng  Phong nói gì với tên quản lý râu xồm, rồi cùng thằng Tư theo hai cô tiên  thơm tho vào ngõ sau. Thằng quản lý ra hiệu cho Ba đi theo nó vào một cái  phòng khác ngồi chờ. Thiệt Ba không ngờ, động nhền nhện mà sang hơn cả  dinh lãnh tụ. Ba ngồi chờ chừng năm phút, thì cửa mở. Ba nhìn lên, suýt  ngất đi vì sợ. Con biết chuyện gì không? Ba thấy một con nặc nô hiện ra  trong khung cửa, nó mang mặt nạ che đôi xanh lè như mắt mèo, ngực trần  thổn thện hai trái mướp hương, lưng thắt đai da to bản, đi ủng da màu đen  cao, và giữa hai chân là một cái khố mỏng như sợi dây rộng chừng hai lóng  tay con nít. Nó mang bao tay màu đen, và cầm một con roi da to dài quất  vun vút nghe đến lạnh xương sống. Con roi da nầy, mà nó quất cho một phát,  thì cả con bò mộng cũng lăn ra, chứ nói chi đến người, mà Ba lại ốm yếu  già cả vì bao năm lặn lội nơi rừng sâu nước độc cho sự nghiệp cánh mạng  của đảng ta. Con nặc nô đứng chàng hảng hai chân, ngoác miệng ra nói câu  gì đó Ba không hiểu, và nó vút roi xuống. Ba hết hồn, nhưng nhờ ơn Bác và  Đảng đã dạy cho Ba nhuần nhuyễn bài học chém vè. Xưa, Ba đã từng chém vè  hàng trăm trận mà thoát chết. Không lẽ B52 trút bom như mưa, không chết,  nay lại chết vì ngọn roi da của con nặc nô nầy. Không lẽ sự nghiệp cách  mạng năm mươi năm chấm dứt nơi dây? Với tính “cơ động” cao, Ba phóng ra,  luồn mình giữa hai chân con nặc nô mà chạy thoát ra bên ngoài. Nhờ dày  kinh nghiệm trận mạc, Ba khẩn trương chui ngay xuống gầm xe mằm im, như  ngày xưa nằm trong hầm kín địa đạo Củ Chi. Tháng tám tiết trời nóng nực,  mà mồ hôi Ba đổ ra lạnh ngắt, miệng khô đắng nghét. Ba thực sự run sợ, hai  hàm răng đánh nhau cầm cập, không còn anh hùng như ngày xưa khi xông pha  trận mạc hiểm nguy. Ba chợt động tâm cơ, e rằng thằng Tư và bạn nó toa rập  hại Ba, trả mối thù cách mạng đã cải tạo nó trong nhiều năm, định nhờ tay  con nặc nô đế quốc đưa Ba về gặp Các Mác Lê Nin và Bác Hồ vô vàn kính yêu  chăng. Thằng Tư là con rể, hắn có thể âm mưu hại Ba, thì cũng không có chi  là lạ. Ba biết rõ, trong cách mạng, có khi phải hy sinh chính cả cha mẹ  ruột, cả con cái mình cho sự nghiệp của Đảng và Nhà Nước, thì thằng Tư nó  hy sinh ông già vợ cho bọn tư bản cũng không có gì là lạ cả. Quần Ba ướt  nhẹp, Ba biết vì quá sợ, nên không cầm được nước tiểu, chuyện nầy cũng  thường thôi, Ba nhớ ngày xưa đã từng vãi phân cả quần nhiều lần, mỗi khi  ôm đầu chịu trận mưa bom B52 của địch. Ba nằm yên chừng nữa giờ, thì nghe  có tiếng thằng Tư kêu Ba, và nghe có tiếng chân người đi sục sạo tìm kiếm.  Với tất cả đề cao cảnh giác, Ba nằm yên không động đậy. Nhưng rồi chúng  cũng tìm được Ba, lôi Ba ra, Ba tưởng đâu lần nầy chết thật. Ba định chém  vè thêm lần nữa, nhưng chém vè xong rồi thì không biết đi đâu. Thằng Tư cự  nự Ba, hỏi tại sao khi không lại chui xuống gầm xe mà nằm. Ba vừa sợ, vừa  giận, nói liều với hai thằng Ngụy : “ Chúng bay muốn giết tao thì cứ giết  đi, bày trò làm chi?”. Bạn thằng Tư cười ha hả, và giải thích cho Ba biết  rằng, vì hắn nói không rõ ràng, thằng quản lý tưởng Ba có bệnh “khổ dâm”,  nên gọi con nặc nô kia ra để Ba hủ hóa với nó. Cây roi da cầm trên tay, là  để đánh đập hành hạ cho đổ máu trước khi thực sự đi vào cuộc truy hoan. Ba  không tin được lời giải thích chung chung đó, và nghĩ, vì chúng còn muốn  lợi dụng khai thác ở Ba một vài bí mật nào đó của cách mạng, nên còn để Ba  sống. Tuy giận lắm, nhưng Ba đã triển khai tính ưu việt của đảng ta, là  khi ta yếu thế, thì phải tạm thời thỏa hiệp, để chờ cơ hội mạnh, thì vùng  lên, thẳng tay dùng bạo lực cách mạng mà trấn áp không khoan nhượng. Hai  thằng phản động đưa Ba về lại khách sạn, cả đêm Ba đề cao cảnh giác, chỉ  ngủ một con mắt mà thôi.
Sáng hôm sau dậy sớm, ra xe khi trời đất còn  tối đen, nhiều người cằn nhằn, than vãn vì còn buồn ngủ. Bọn tiểu tư sản  thành thị khi nào cũng hèn yếu và ưa hưởng thụ, mới có thế mà đã than van.  Ngày xưa Ba đi trong rừng thâu đêm, tháng nầy qua tháng nọ, mà chẵng ai mở  miệng kêu than một tiếng. Đó cũng nhờ lòng tin tuyệt đối vào đảng, vào  cách mạng, vì kêu than là mất lập trường, là chao đảo. Xe đi về hướng Bắc,  dọc theo rặng núi Đá Vôi, mà thằng Tư kêu là Rốc Kỳ Mao Tần ( Rocky  Mountain). Hai ven đường, đất đai cằn cỗi khô khan, cây lúp xúp, ruộng đất  nghèo nàn như Nghệ Tĩnh bên mình. Khi xe chạy vào Bang Ai Đa Hồ ( Idaho)  thì Ba thấy có con sông, mà người ta kêu là sông Rắn (Snake River), từ đây  thấy cây cối xanh tươi, ruộng đồng mơn mởn. Ba thấy hệ thống thủy lợi của  chúng mà tức cười, làm sao mà so sánh với tính ưu việt của hệ thống thủy  lợi bên ta. Chúng nó tưới ruộng bằng những ống nước dài có chích lổ, máng  trên dàn sắt cao có bánh xe, di chuyển dọc theo ruộng. Nước bơm vào ống,  xì vung ra như mưa trải rộng. Ba không biết chúng làm sao mà kéo nổi những  giàn ống dài nặng như vậy được. Có lẽ dùng trâu bò. Thật là vụng về, bất  tiện, kém tính sáng tạo.
Buổi trưa, xe ghé lại một tiệm ăn Trung Quốc,  có lẽ cũng là tiệm quốc doanh, vì khách hàng phải tự đi lấy đồ ăn. Cũng  xếp hàng, cũng chờ đến phiên mình. Tiệm nầy, thì thức ăn khá dồi dào, phải  công nhận là ngon, bên ta không có tiệm quốc doanh nào mà so sánh được.  Trong khi ăn, Ba nói với thằng Tư, là bên mình ăn phở quốc doanh không  người lái ở Hà Nội cũng rất ngon, và đầy tính cách sáng tạo của dân tộc.  Thằng Tư nói rằng, vì hồi đó Ba đói, nên ăn cái gì cũng ngon cả. Nó nói  thêm là vợ nó khi ra Bắc thăm, khi nó đang cải tạo tại trại Cổng Trời, có  ghé Hà Nội ăn phở quốc doanh, và cho rằng, phở nầy chỉ ớn hơn nước vo gạo  một chút mà thôi. Ba biết bọn nầy chỉ bôi bác cách mạng là giỏi . Trong  tiệm nầy, có nồi xúp thịt gấu thật lớn, mọi người chen nhau xếp hàng múc  vào chén đầy vun, họ tin tưởng thịt gấu ăn vào bổ âm, bổ dương, và tăng  cường sức mạnh. Tin như vậy thì cũng tốt thôi. Ba tranh thủ ăn luôn hai tô  xúp thịt gấu có mùi thuốc bắc nồng nồng. Có cả một nồi đầy vi cá mập, tuy  bụng đã căng kè, Ba cũng tiến công làm thêm bốn năm miếng lớn. Lần nầy, ba  cũng bị tháo dạ, nhưng giữ bí mật không cho thằng Tư biết. Người làm cách  mạng, phải luôn luôn giữ kín mọi bí mật như giữ gìn con ngươi. Buổi xế  chiều, thì xe đến thành phố cao bồi Giắc Xơn ( Jackson ), thành phố nhỏ,  dân cư chỉ mấy trăm người, đa số là du khách. Ở đây đặc biệt có cái công  viên, mà bốn cỗng vào làm bằng hàng ngàn cái sừng nai gài lên nhau. Bốn  cái cỗng cao nghệu. Rồi xe tiếp tục đi lên miền Bắc, từ đây là cây cối  xanh tươi phủ núi rừng. Rồi xe đến vùng công viên quốc gia Đá Vàng (Yellow  Stone), đây là một vùng đất rộng lớn mỗi chiều chừng vài chục cây số ngàn  nằm trùm lên ba Bang: Oai-Ô-Minh (Wyoming), Mông-Ta-Na (Montana) và  Ai-Đa-Hồ (Idaho). Đa số đất đai đều nằm trong Oai-Ô-Minh, rẻo hẹp phía tây  thuộc Ai-Đa-Hồ, rẻo mỏng phía bắc thuộc Mông-Ta-Na. Cái công viên quốc gia  nầy là một vết nhơ, một bằng chứng hùng hồn tố cáo tội ác của bọn địa chủ  trong chế độ tư bản đối với giai cấp bần nông. Chúng nó cướp đất nông dân  làm công viên mà chơi. Để biện minh cho hành động tàn ác nầy, chúng phao  vu lên là nhân dân lao động ở đây, đại đa số là dân da đỏ nguyên thủy,  thấy khói bốc lên từ đất, thấy nước nóng phụt lên thành vòi lên trên cao,  nên sợ cái thiêng liêng của trời đất mà không dám ở lại, phải di dân đi  nơi khác sinh sống. Hướng dẫn viên du lịch cho biết rằng, vùng nầy nguyên  là cái miệng núi lửa, đã phì ra nham thạch bao phủ một vùng rộng 30 dài 45  dặm Anh ( chừng 50x70 cây số ngàn). Núi lửa phun ba lần, lần thứ nhất cách  đây hai triệu năm, lần thứ hai cách một triệu ba trăm ngàn năm, lần thứ ba  cách sáu trăm bốn mươi ngàn năm. Lần cuối nầy phun ra được 530 tỷ mét khối  nham thạch. Theo Ba, thì toàn bố láo cả. Bọn tư bản thường hay bịp bợm,  nói điều không thật. Làm sao mà chúng biết được chuyện cả trăm ngàn năm  trước? Khi đó chúng đã sinh ra đâu, mà nói như thật. Chúng cho biết rằng  công viên Đá Vàng nầy là một trong vài ba nơi đặc biệt trên thế giới, có  núi lửa đang liên tục hoạt động với tầm mức nhẹ. Bởi vậy cho nên có những  cái miệng, lâu lâu nước sôi và khói phọt lên cao, những đồng bùn lầy nước  sôi lục bục như nồi cháo nóng, và những miệng nước nóng có thể thả cá vào  luộc chín mà ăn được. Sau bữa ăn chiều, Ba được đem đến một quảng trường,  có ghế gỗ thấp vòng quanh một khu đất trống cho du khách ngồi, chờ xem  hiện tượng nước phụt ra từ miệng một cái hố, mà khói hơi nước đang bốc lên  um tùm. Họ bảo là đúng 5 giờ 59 sẽ có nước phun lên cao bằng tòa nhà lầu  năm sáu từng. Du khách đông đảo ngồi chờ xem hiện tượng lạ nầy. Ban đầu,  cái hố xịt ra hơi nước từng hồi, khói mù um, rồi bỗng hơi nước phụt cao  vào không trung, sau đó thì một cột nước phun thẳng lên trời, cao chừng  vài ba chục thước, cột nước kêu phì phì, khi cao khi thấp, rồi lụn dần,  cho đến khi chỉ có khói bay ra. Thế là hết màn. Tưởng gì, chứ vòi phun thì  ngoài Bắc ta thiếu gì, cả nước. Chỉ có khác là ở đây phun nước nóng bốc  khói. Ba nghĩ rằng, đây cũng chỉ là trò bịp bợm để thu tiền của bọn tư bản  mà thôi. Có thể chúng đào hầm bên dưới, nấu một nồi nước sôi, rồi cho xịt  lên đúng giờ. Chúng lừa bịp được thiên hạ ngây ngô, chứ không thể qua mặt  được một con người cách mạng như Ba. Tối nay, chúng cho Ba ngủ tại khách  sạn Bét-Vét-Tẹc ( Best Western) cũng hai giường rộng và tiện nghi đầy đủ.  Cho ngủ tại những khách sạn sang trọng nầy, Ba biết rõ, cũng là âm mưu từ  tòa nhà trắng, để tuyên truyền cho đế quốc tư bản. Nhưng lòng trung kiên  với Đảng ta của Ba chưa bao giờ sờn. Buổi sáng, du khách được khách sạn  đãi ăn điểm tâm, chúng gọi là “ điểm tâm đại lục” (continental breakfast),  có cà phê, sữa tươi, cốm rang đường dát mỏng, bánh ngọt, bánh mì mềm, bơ,  mứt trong gói giấy, và có một rổ táo. Ba xốc tới, tiến lên dành thế chủ  động, đoạt được ba trái táo cùng một lúc, gói vào khăn cất đi để dành trưa  ăn. Cái thằng Ngụy đứng sau Ba ganh tị nhíu mày có vẻ bất bình. Đâu có quy  định nào là mỗi người chỉ được lấy một trái táo? Vì mỗi người một trái,  thì cái rổ táo nầy cũng không đủ sáu mươi trái cho sáu mươi du khách. Ba  cướp lấy thời cơ, ăn luôn năm sáu cái bánh ngọt cho no bụng mà còn đi xem  phong cảnh suốt ngày. Chiếc xe chở du khách đi vòng trong công viên, Ba  thấy đồi núi đã cháy đen thui, từ núi nầy qua núi nọ, hàng trăm quả đồi đã  bị cháy, cây thông đen điu trơ trụi chỉa thẳng lên trời như những rừng  chông khổng lồ, liên tiếp cả hàng chục cây số. Hướng dẫn viên du lịch cho  biết vùng công viên nầy đã bị cháy từ năm 1988, cháy liên tục từ tháng năm  cho đến tháng mười một. Không chữa cháy được, cả nước chịu thua, và bó tay  dương mắt nhìn thôi. Cuộc hỏa hoạn nầy được trời dập tắt do trận mưa vào  tháng mười một. Cháy hết bốn mươi lăm phần trăm công viên. Theo Ba nghĩ,  thì cuộc hỏa hoạn nầy có bàn tay của nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế  giới nhúng tay vào, để trừng phạt bọn đế quốc Mỹ hiếu chiến hung hăng . Là  một thắng lợi lớn lao của chủ nghĩa ưu việt xã hội chủ nghĩa. Đây là một  bằng chứng vĩ đại minh chứng ai thắng ai. Nhìn trăm đồi núi của đế quốc  hoang tàn mà lòng Ba phất phới ngọn cờ hồng tung bay. Ba được đưa đến một  cánh đồng bùn trắng, trên đó nhiều nơi khói bốc hơi từ dưới lòng đất. Ba  nghĩ đây cũng là cảnh giả tạo, họ bắt chước sáng tạo của nhân dân ta trong  kỹ thuật lò Hoàng Cầm, dẫn khói đi qua các vùng khác nhau. Bên dưới, có  nhiều nơi bùn sôi lục bục. Có chi lạ đâu. Cứ chôn dây điện nấu lò ở dưới  đất và châm đều nước vào, thì sôi thôi. Có những cái hố miệng tròn, bên  trong nước nóng làm khói bốc mù, người ta nói, câu cá đem nhúng vào nước  sôi nầy, thì cá chín, kéo ra ăn được. Bố láo cả. Ba đã từng thấy các anh  nuôi, chị nuôi nấu cơm cho cả trung đoàn ăn, cái lò của ta, còn lớn hơn  mấy cái hố nước nóng nầy nhiều. Trên cánh đồng bùn lầy nầy, có cầu gỗ bề  ngang rộng, bắc vòng vèo chạy quanh, không chừng dài cả cây số, cho du  khách đi xem chơi. Đây là một sự phí phạm tài sản nhân dân, phục vụ cho  bọn tiểu tư sản thành thị, không màng chi đến nỗi khổ cực của nhân dân lao  động, làm việc từ mười hai tiếng đến mười lăm tiếng mỗi ngày trong các cơ  xưởng sản xuất, làm theo lối dây chuyền, của bọn tư bản bóc lột. Chúng nó  đem Ba đến một nơi gọi là Miệng Rồng, đó là một cái hang lớn, bên trong có  tiếng kêu sòng sọc, hơi nước từ miệng hang phà ra nghi ngút, mà hơi nầy  thối hoắc còn hơn cả hơi người đau bụng xì hơi. Theo Ba nghĩ, thì đặt cho  nó cái tên là Đít Núi thì đúng hơn, vì đó là một cái hang tối tăm, có  tiếng sòng sọc bên trong như người bị sôi bụng, và xả hơi ra mịt mù thối  tha. Đám du khách chịu không nổi mùi hôi, đều nhăn mặt. chun mũi. Thế mà  cũng đi xa cả ngàn dặm đường để đến xem cho được. Rồi xe chở Ba đi xem  thác nước, Ba cũng chẳng tha thiết gì cái thác nầy, bên ta chán kho gì  thác mà phải tốn thì giờ đi xem. Trên đường đi, Ba thấy có hai con bò rừng  đang đi dọc đường, chúng đi trên lề, và bên tay phải, dáng thong dong. Có  người khen là con vật ở đây cũng hiểu biết và tôn trọng luật đi đường. Ba  nghĩ đó là bò máy, chính quyền địa phương bày ra để hù họa và mà mắt du  khách thôi. Sau đó, thì đi thăm hồ, đây là cái hồ có diện tích 350 cây số  vuông ( 136 dặm vuông Anh) và chu vi bờ hồ 170 cây số ( 110 dặm) chiều dài  hồ 32 cây số, chiều rộng 9 cây số.( 20x14 dặm). Nước xanh ngắt, nghe đâu  hồ sâu khoảng một trăm hai mươi thước. Bên bờ hồ, Ba thấy mấy người dân  đứng câu cá. Thì ra dân Mỹ cũng có những người mò tôm bắt ốc lam lũ, dầm  mưa dãi nắng bên sông rạch kiếm cơm qua ngày, chứ giàu có cái nỗi gì.  Nhưng Ba thấy họ đi câu, mà mang ủng, và áo quần thì sang trọng như các  đồng chí trung ương đảng đi họp đại hội. Ba không muốn so sánh với hồ Tây,  hồ Trúc Bạch, hồ Bảy Mẫu bên mình. Hồ mình tuy nhỏ hơn, nhưng theo Ba thì  đẹp hơn thân thương hơn. Trên đường Ba cũng thấy nhiều bầy nai nhởn nhơ ăn  cỏ, không sợ gì con người cả. Giá như Ba ở đây, Ba sẽ mở một quán thịt  rừng, mỗi ngày giết vài con nai bán thịt, thì kiếm được bộn tiền. Nói thế,  chứ con người như Ba, không có quyền phe phẩy, làm việc buôn bán, mất đạo  đức cách mạng. Buổi trưa, du khách được đem đến quán ăn. Ba không ưa ăn  loại bánh mì mềm lạt lẽo, thằng Tư mua bánh xèo Mỹ cho Ba với hắn ăn. Chưa  bao giờ mà Ba ăn bánh xèo dở như hôm nay. Chúng nó không biết làm bánh xèo  mà cũng bày đặt bán. Bánh xèo của chúng dày cộm, mềm bủn nhủn, có nước xốt  cà chua đỏ lòm, bên trên có rắc lạp xưởng, ớt, nấm cắt mỏng, rau. Ăn rất  béo. Thằng Tư kêu loại bánh xèo nầy là “pi-dà” ( pizza). Dù đói bụng,  nhưng thứ nầy rất khó nuốt. Ráng ăn cho qua bữa, ăn xong uống nước ngọt.  Ăn miếng bánh xèo đó mà thằng Tư trả tiền đắt như bữa cơm Tàu ăn đầy bụng.  Lấy kinh nghiệm buổi trưa, chiều hôm đó đám du khách vào cửa hàng bách hóa  tổng hợp mà mua thức ăn tối đem về phòng. Ba thấy mấy “khúc ruột xa nghìn  dặm” mua về nhiều con gà quay, bánh mì, rượu chát, rượu bia, trái cây, rau  sống, dưa chua, đem vào phòng ăn khách sạn mà liên hoan ồn ào cho đến  khuya, để lộ ra cái bản chất của bọn tiểu tư sản thành thị bao giờ cũng sa  đọa, chỉ nghĩ đến hưởng thụ vật chất và sợ gian khổ.
Sáng hôm sau, xe  lại khởi hành sớm, cũng ra đi khi trời còn mờ sương. Xe xuôi về hướng Nam,  hình như quay lại đường cũ, Ba không rõ lắm, xe chạy quá mau. Đi chừng vài  tiếng, thì xe dừng lại xem một trại nuôi gấu, chó sói và nai rừng. Du  khách phải đóng tiền để xe chở vào trại xem. Ngồi trên xe, đi qua trại  gấu, thấy chúng thong thả ung dung trong khuôn viên có hàng rào. Ba nghĩ  nơi đây họ cũng nuôi gấu để hút mật gấu, bán ra cho dân nhậu hòa với rượu  mà uống như bên mình. Thế mà bên ngoài giả nói đạo đức là bảo tồn giống  thú hiếm quý.
Xe tiếp tục đi, rồi ghé lại xem một thác nước thủy điện  nằm vắt ngang thành phố. Đó là thành phố có tên Thác Ai-Đa-Hồ (Idaho Fall  City). Thác dài rộng, không cao, nằm xuyên qua thành phố. Đối với Ba, đã  lăn lộn nhiều năm trong rừng Trường Sơn, thì thác nước cũng chẳng có gì xa  lạ quyến rũ để đi xem. Ba ngồi lại im lặng trên phiến đá, còn du khách thì  xôn xao chụp hình, nói nói, cười cười, tấm tắc khen.
Xe ghé lại một  nơi mà nhìn xuống là thung lũng sâu thẳm. Bên dưới có nhà cửa, có đường  xá. Bên kia là vách đá dựng đứng cao ngất. Không biết họ đi xuống bằng  đường nào. Bên trên cao, có cây cầu mà Ba nghĩ là họ bắt chước cầu Hàm  Rồng của mình. Cầu cong bắc qua mõm đá cao. Có năm sáu thanh niên mang dù,  đứng trên cầu nhảy xuống vực sâu. Chúng nó lái dù cũng khá giỏi, vì khi  đáp xuống đất, thì đáp đúng vào cái điểm mà chúng làm dấu bằng hai miếng  vải màu bắt chéo hình chữ thập. Bọn nầy ăn no, rững mỡ, không làm những  việc sản xuất ra của cải vật chất, mà chỉ lo vui chơi, chơi thứ nguy hiểm.  
Buổi chiều, thì xe đến bang U-Tà (Utah), du khách được dẫn đi xem mỏ  đồng, chúng nó đào sâu xuống đất hình phểu, sâu nhiều cây số. Chúng cho  biết là mỏ đồng nầy lớn nhất thế giới. Họ khoan đất, nhồi mìn, nổ tung đáy  núi, rồi dùng xe xúc đất đá đem vào máy xay vụn, đem lọc, rồi nấu ra đồng.  Chiếc xe xúc đất có bánh xe với đường kính của nó, gấp hai lần chiều cao  của Ba. Không biết Liên Xô vĩ đại của chúng ta, có thứ xe nầy hay không.  Theo Ba nghĩ, thì nơi đây thợ thuyền lao động bị bóc lột tận xương tủy, và  thặng dư giá trị do tư liệu sản xuất đều vào tay bọn tư bản gian ác. Đây  mới thật là cảnh dời non lấp biển. Ba khám phá ra một điều nữa, là bọn tư  bản tuy gian ác không lường, nhưng vô cùng ngây ngô, không những chúng cho  ta đi xem, mà còn cắt nghĩa, giải thích từng chi tiết về việc khai phá cái  mỏ đồng nầy. Sau nầy về nước, Ba sẽ đề xuất lên trên, xin phái người bí  mật qua đây thu thập hết tài liệu, để về khai thác mỏ đồng của xứ ta cho  có hiệu quả hơn. Thủ đô của Bang nầy tên là thành phố Hồ Muối, ( Salt Lake  City) vì ở đây, có cái hồ nước mặn, ở độ cao hơn mặt biển gần một cây số,  nồng độ muối mặn hơn muối biển đến năm lần. Làm sao tin được mà lại gạt  gẫm Ba. Lục địa xa biển đến non ngàn cây số, làm chi mà có nước biển tràn  vào đây được. Lại dấu đầu lòi đuôi, làm chi có chuyện mặn hơn nước biển  đến năm lần? Bày đặt ra để chứng tỏ nước Mỹ có nhiều điều khác thường mà  lòe bịp thiên hạ thôi. Ở Bang nầy, có nhiều người theo đạo Mọt Mông (  Mormon), Bang U-Tà là trung ương cục của đạo nầy. Nghe nói, đồng chí khai  sáng và lãnh đạo ngày xưa có trên năm chục bà vợ. Có lẽ vì vậy, nên những  kẻ thiếu vợ ganh ghét, đánh đuổi và giết chết. Đồng chí lãnh đạo kế nhiệm,  đem tông đồ chạy, đi bộ băng qua nước Mỹ, đến U-Tà thì kiệt sức, dừng lại  mà xây dựng hội Thánh tại đây. Chuyện nhiều vợ, nhiều đàn bà vây quanh, là  chuyện bình thường của những vị lãnh đạo tối cao. Bác Mao vô vàn kính yêu  bên Trung Quốc vĩ đại, bác Xít Ta Lin ngàn năm cây đại thụ bên Xô Viết, tổ  quốc của xã hội chủ nghĩa chúng ta, Bác Hồ đời đời kính yêu trong quần  chúng ta, đều có rất nhiều người đàn bà đã kề vai sát cánh để làm nên sự  nghiệp cách mạng tuyệt vời cho khối xã hội chủ nghĩa thêm quang vinh quang  sáng lạng ngàn năm. Khi đi thăm nhà thờ, cả đoàn du lịch được tiếp đón để  giảng giải về nguồn gốc đạo Mọt Mông. Ba là con người đã thấm nhuần lý  tưởng cách mạng, cho nên bỏ ra ngoài tai mọi điều . Vì theo cách mạng vô  sản, thì các thứ tôn giáo đều là thuốc phiện ru ngủ nhân dân. Rồi Ba được  đi thăm dinh đồng chí chủ tịch nhà nước Bang U-Tà. Cũng cơ ngơi cao rộng,  xa xỉ trên nỗi đau thương của bần dân lao động, không thể sánh với Bác Hồ  vô vàn kính yêu của chúng ta. Thằng Tư lại trổ giọng cực kỳ phản động, gọi  Bác là cáo già gian manh, lừa mị. May nó là con rể, nếu không thì Ba đã  cho mấy tát tai cho đỡ giận. Ba định bụng về sẽ báo cáo với vợ nó, chuyện  nó vào ổ nhện tìm vui để trả thù.
Đêm nầy, Ba lại được vào ngủ khách  sạn Hiu Tân khác. Rõ là hệ thống tư bản, đâu đâu cũng thả vòi bạch tuộc  của chúng đến để hút máu nhân dân làm giàu cho bọn bóc lột. Tối nay du  khách được đem đến một quán ăn Trung Quốc gốc Việt. Quán nầy mặt bằng lớn,  sơn phết đỏ lòm, bàn ghế cũ kỹ. Đám du khách người Việt Nam được ngồi  riêng trong một phòng do lòng ưu ái của chủ quán. Đi mấy ngày ăn toàn thức  ăn Tàu, Mỹ, nên mọi người đều hoan hỉ kêu phở. Giờ nầy mà có tô phở thì  không có chi bằng. Chỉ có một thứ phở tái chín mà thôi, không phải ai muốn  kêu phở gì cũng được. Một người hỏi anh bồi bàn rằng phở đây có ngon  không, anh cười toe toét và nói: “ Ăn một tô, nhớ một đời”. Chờ rất lâu  phở mới được bưng ra. Đúng như lời anh bồi bàn phán, ăn một tô phở nầy  thực khách nhớ một đời. Có người nói : “ Hình như nhà hàng dọn lộn thức  ăn. Đây là bánh cuốn chan nước thịt trong lon, chứ không phải phở.” Người  khác bàn rằng: “ Món nầy người ta kêu là phở U-Tà không giống phở Việt Nam  chút nào.” Người khác bàn thêm: “ Nhà hàng có gọi là phở đâu mà các anh  chị cứ chê bai, trong thực đơn ghi là xúp thịt bò, theo tiếng Anh rõ ràng  kia mà.” Theo Ba, thì phở ở đây có thể sánh với phở quốc doanh ở trái tim  tổ quốc Hà Nội của chúng ta dạo nào.Sáng hôm sau, xe lại khởi hành sớm,  khi trời đất còn tối mù. Đi du lịch, mà hối hả như chạy giặc, sơ tán.  Hướng dẩn viên du lịch khuyên du khách nên ngủ tiếp cho khỏe. Tiếng ngáy  đều đều trên xe. Rồi xe đến nơi mà người ta gọi là Bờ-Rai Ca- Nồng ( Bryce  Canion). Cảnh trí thật hùng vĩ lạ lùng. Dù có mang tiếng là mất lập trường  cách mạng, Ba cũng phải khen nơi đây quá đẹp, quá lạ, và quá hùng vĩ. Đứng  trên triền đá cao nhìn xuống cái lũng rộng bao la, thấy như một thành phố  tiên cảnh, có hàng ngàn tiên nga đang múa lượn, có hàng ngàn tượng Phật  đứng ngồi, có hàng ngàn hình dáng thú vật linh hoạt, có đền đài cung điện.  Từ núi nầy qua núi nọ tiếp nối nhau trùng trùng, trùng trùng ngút mắt.  Không nơi nào trên tổ quốc xã hội chủ nghĩa mến yêu của ta có được cảnh vĩ  đại nầy. Du khách được đi xuống dưới đáy vực, một số không dám leo xuống  vì sợ không đủ sức leo lên. Ba tuy tuổi già, nhưng với niềm tự hào cao  ngất, và với nhiều kinh nghiệm băng rừng Trường Sơn, Ba leo băng băng  xuống đáy vực mà xem cho rõ hơn. Ba thầm nghĩ, nếu có đánh du kích, thì  nơi đây là một chỗ dấu quân tuyệt hảo, chấp cả máy bay B52 của địch, chấp  máy bay Con Ma, Thần Sấm, cũng không động được đến dép râu của bộ đội du  kích ta.
Trên đường về, Ba được đưa đến thăm một căn cứ không quân của  bọn đế quốc Mỹ. Có đủ tất cả các loại máy bay từ thế chiến thứ nhất đến  nay. Có chưng bày đủ loại như Con Ma, Thần Sấm, Chuồn Chuồn, Nòng Nọc, vận  tải lớn, và có cả máy bay Mig 21 của Liên Xô vĩ đại, máy bay của Đức Quốc  Xã. Bây giờ Ba mới thấy rõ và sờ mó được những loại khí giới giết người  của đế quốc tư bản . Thật đúng như những bài học chính trị mà Ba đã nhuần  nhuyễn, xe tăng, máy bay của địch cũng rất ọp ẹp, chẳng khác chi bìa giấy  bồi. Nhìn tận mắt mới thấy và tin hơn. Căn cứ không quân nầy rất lớn,  chưng bày đủ thứ, mà canh gác đơn sơ. Mai sau có chiến tranh, thì đặc công  ta cứ mang bộc phá mà xông vào, thì phá hủy không còn một chiếc. Ba ghi  nhận thật rõ vào trí nhớ, để về làm báo cáo lên trên.
Khi xe đi ngang  qua những vườn cây trái xanh rờn ngút mắt hàng ngàn mẫu, Ba hỏi thằng Tư  vườn cây trái nầy thuộc hợp tác xã nông nghiệp nào, thì nó cười và bảo là  của tư nhân. Thì ra nơi đây còn rất nhiều bọn địa chủ bóc lột nông dân.  Mai mốt có cách mạng về đây, bọn địa chủ sẽ không thoát được cảnh đấu tố  thanh lọc.
Khi về đến nhà, Ba triển khai thao tác lý sự, phát huy tính  chất tiền phong của chủ nghĩa Mác Lê Nin, tư tưởng Mao trạch Đông, tác  phong Hồ Chí Minh, gây nên cuộc đấu tranh giai cấp cục bộ giữa hai vợ  chồng thằng Tư, bằng cách tố giác, báo cáo với con Tư hành động hủ hóa của  chồng nó, có quan hệ giao lưu với ổ nhền nhện. Con Tư nổi máu ghen, điên  lên, to tiếng xỉ vả thằng Tư như tát nước. Hai vợ chồng nó rất căng, đấu  tranh gay gắt. Kết cục chúng đòi đem nhau ra tòa li dị. Thằng Tư xỉ vả Ba  là cọng sản phản thùng bội bạc. Ba cũng không giận, vì Ba đi đúng chính  sách của đảng ta, sử dụng tất cả mọi phương tiện, miễn sao đạt được mục  tiêu cuối cùng thì thôi.
Trong bảy ngày đi theo thằng Tư tham quan  phong cảnh nước Mỹ, Ba đã ghi nhận học hỏi được thêm nhiều kinh nghiệm để  đấu tranh cách mạng, và vững tin hơn vào đường lối đứng đắn của Đảng ta,  người lãnh đạo cuộc cách mạng chung thế giới, đưa nhân loại đến công bằng,  ấm no , hạnh phúc, làm theo khả năng hưởng theo nhu cầu. Thằng Tư đưa Ba  đi, nhưng Ba nghi có bàn tay lông lá của bọn tư bản và CIA nhúng vào. Vì  thằng Tư thì làm thợ, con Tư thì làm nghề dũa móng tay, con của chúng còn  đi học, phải đi bỏ báo mỗi sáng sớm kiếm thêm tiền, thì làm chi có dư tiền  nhiều, đem Ba đi chơi cả ba ngàn cây số đường, ăn ở những nơi sang trọng,  và cho xem những thắng cảnh danh tiếng nước Mỹ. Nhưng chúng lầm, làm sao  mua chuộc được lòng trung kiên của Ba với cách mạng. Ba hẹn khi về sẽ nói  cho con nghe nhiều hơn.
Cách mạng Việt Nam muôn năm.
Ba của con,  
Sáu Ruộng.

TRÀM CÀ MAU