<

 

 

 

 

Lê Hải Lăng (Danlambao) 

 

Mỗi một nhà cán bộ trung ương

 

Là một kho tàng ngân khố

 

Mỗi một chữ số trong bộ luật rừng

 

Là một cái còng xích xiềng tay người yêu nước

 

Mỗi một người cán bộ điạ phương

 

Là một tay giang hồ dùng bạo quyền áp bức 


 

 

 

Ba mươi bảy năm rồi

 

 

Đảng mãi ngồi cười trên xác chết

 

 

Đường về Tây Nguyên đó đây Tàu chệt

 

 

Từng cột mốc biên giới mất dần

 

 

Dốc đồi dốc thác bản, buôn

 

 

Từng đàn chim Việt man mác buồn

 

 

 

 

 

Giặc chận sóng Hoàng Sa ngừng tuôn

 

 

Hết đợt nầy tới đợt khác

 

 

Con tàu “bốn tốt” bắt ngư dân đòi tiền chuộc

 

 

“Mười sáu chữ vàng” rước rợ Hán xẻo cắt non sông

 

 

 Nước mắt dân oan dàn dụa giữa cánh đồng

 

 

Mỗi một cán bộ điạ phương

 

 

Có súng có gươm có bằng cướp đất

 

 

Mỗi một đồn công an

 

 

 

Là một lò chôn sống dân hiền

 

 

Xã hội quay cuồng trong cơn lốc đảo điên

 

 

Hiệu trưởng, chủ tịch dụ học trò làm đĩ

 

 

Vợ bài bạc du hí dàn cảnh đốt chồng

 

 

Tửng lớp gái quê bỏ ruộng đồng

 

 

Sắp hàng cởi truồng cho người già, điên nước ngoài chọn vợ

 

 

Mỗi một nhà cán bộ trung ương

 

 

 

Là một kho tàng ngân khố

 

 

Mỗi một chữ số trong bộ luật rừng

 

 

Là một cái còng xích xiềng tay người yêu nước

 

 

Mỗi một người cán bộ điạ phương

 

 

Là một tay giang hồ dùng bạo quyền áp bức

 

 

 

 

 

Mỗi một ngôi giáo đường

 

 

Đảng cấy trồng chó săn “tự phát”

 

 

Mỗi một ngôi chùa thờ Phật

 

 

Công an cài đặt áo cà sa

 

 

Mỗi một nghị quyết chính phủ đưa ra

 

 

90 triệu dân làm bình phong che lũ ma đầu tội ác

 

 

 

 

 

Quê hương ơi!

 

 

Ba mươi bảy năm rồi

 

 

Vẫn một bộ mặt con thú đội xác người

 

 

Con cháu Ba Đình ở nhà lầu đi xe hơi đắt giá

 

 

Chén chị chén anh cười hả hê sặc sụa

 

 

Có hàng triệu trẻ thơ ước muốn nhìn ly sữa một lần

 

 

Có hàng triệu người chịu ngũ đói nhịn ăn

 

 

 

 

 

Có những ngư dân

 

 

Mất cá, mất người, mất tiền chuộc, mất thuyền

 

 

Quân đội công an

 

 

Vì còn đảng còn mình

 

 

Trấn lột nhân dân

 

 

Cả một tập đoàn con buôn

 

 

Bán giang sơn Tổ Quốc

 

 

Mẹ Việt Nam ơi!

 

 

Thật quá đau buồn

 

 

Bao giờ non nước hết tang thương

 

 

 

 

 

 

 

Lê Hải Lăng