Bạn có từng nghĩ rằng một ngày nào đó những người thương của bạn sẽ
không còn sống bên bạn nữa không. Chúng ta không một ai có thể biết
chắc được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Thậm chí chúng ta cũng không
thể biết chắc được điều gì sẽ xảy ra vào một giờ sắp tới đối với những
người thân của chúng ta, hay thậm chí đối với bản thân mình.

Có thể bạn ta mới đến thăm ta ngày hôm qua, mà hôm nay ta được báo
tin là người đó đã không còn sống trên cõi đời này nữa. Nhận được tin
ấy mà lòng ta bồi hồi xúc động, và ta dường như không thể tin vào
những gì mà tai mình vừa mới nghe thấy. Ta nói với người đến báo tin
với ta rằng “ tôi mới nói chuyện với anh ấy ngày hôm qua mà ”, hay “
chị ấy mới đến thăm tôi và còn tặng quà cho tôi nữa mà ”.  Nhưng sự thật
vẫn là sự thật. Người bạn ấy của ta đã không còn sống trên cõi đời này
nữa. Và có rất nhiều, rất nhiều trường hợp tương tự như thế. Người ta
mới thấy đó nhưng giờ đây đã không còn nữa.
Khi chúng ta giao tiếp, cư xử với người xung quanh với ý thức rằng có
thể ngày mai ta sẽ không có cơ hội nghe được giọng nói của người đó
nữa. Có thể ngày mai ta sẽ không còn thấy được nụ cười tươi trên khuôn
mặt người đó nữa. Thì tự nhiên ta sẽ trân quí sự có mặt của người đó,
và ta sẽ không nỡ nói hay làm những gì có thể gây tổn thương cho người
đó.

 Người đó có thể là ba mẹ chúng ta. Người đó có thể là chồng hay là vợ
của chúng ta. Và người đó cũng có thể là con cái chúng ta… Chúng ta
sống với ý thức về sự vô thường, ngắn ngủi của một kiếp người càng sâu
sắc, thì cách sống của chúng ta, cách hành xử của chúng ta cũng sâu
sắc và yêu thương hơn.
Mỗi người trong chúng ta hay có khuynh hướng nghĩ rằng những người
thương của chúng ta sẽ sống với chúng ta hoài, sẽ sống với chúng ta
mãi. Chúng ta ít có khi nào nhớ rằng có thể chỉ sau một đêm thôi thì
ta sẽ mãi mãi không còn gặp người ấy nữa. Ta muốn nói những lời xin
lỗi của ta với người ấy, ta muốn nói lòng biết ơn của ta với người ấy
hay ta muốn thể hiện tình thương của mình cho người ấy - nhưng đã trễ
rồi. Người đó đã không thể nghe, và mãi mãi sẽ không thể nghe những gì
ta muốn nói dù chỉ một lời.

Vì vậy bạn hãy vui lên đi, bạn hãy cười tươi lên đi khi bạn vẫn có
ba, có mẹ còn sống bên bạn. Bạn hãy hạnh phúc lên đi khi những người
thương của bạn vẫn còn đó cho bạn. Và bạn hãy can đảm để nói cho người
thương của bạn những gì sâu kín nhất trong lòng của mình. Vì có thể
bạn sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa nếu bạn không nói ra điều ấy. Và bạn
hãy tha thứ cho tất cả những ai đã từng làm hại bạn, làm tổn thương
bạn vì có thể ngày mai bạn cũng sẽ không còn có mặt trên cõi đời này
nữa.

Ðiều mà tôi khám phá ra trong cuộc đời của mình cho đến tận bây giờ,
điều mà làm cho tôi hạnh phúc đó là tình thương, sự tha thứ, bao dung.
Có thể tôi thực tập yêu thương còn kém, có thể sự tha thứ, bao dung
trong tôi còn kém nhưng đó là con đường mà tôi sẽ nguyện đi trên ấy
mỗi ngày. Tôi tự nói với chính mình “hãy thương yêu khi có thể, hãy
tha thứ, bao dung khi có thể, bởi vì chỉ một giây phút thôi thì những
điều này sẽ trở thành không thể.”

Và điều mà làm cho tôi hạnh phúc nhất không có gì khác hơn sau khi
bạn đọc những dòng chữ này, thì sự thương yêu, tha thứ, bao dung trong
bạn được biểu hiện. Và bạn đến nói với ba bạn, mẹ bạn, những người
thương của bạn rằng bạn yêu họ lắm. Rằng ba mẹ vẫn còn sống bên bạn là
hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời bạn. Rằng bạn sẽ không cần gì hơn
những điều như vậy. Rồi nụ cười hạnh phúc sẽ nở trên môi của bạn và
khi đó bạn cũng biết rằng nụ cười hạnh phúc ấy cũng đang nở trên môi
của tôi.



 PHÁP NHẬT