TÌNH CHINH NHÂN 

(Bài thơ gắn tên các bản nhạc xưa - in chữ đậm)

     
Quê em BIỂN MẶN dừa xanh
  Sóng tình
HOA BIỂN dổ dành người thương
     KIẾP NGHÈO một nắng hai sương 
 LỐI VỀ XÓM NHỎ cuối đường cầu tre

     Đượm nồng TÌNH THẮM DUYÊN QUÊ 
 Rung rinh GÁNH LÚA hẹn thề đêm trăng 
     NƯƠNG CHIỀU khói toả lều tranh 
 Vài con BƯỚM TRẮNG lượn quanh liếp cà 

      

Hương thầm còn mãi TÌNH XA 
 Bướm HOA THẠCH THẢO còn ra nổi này 
     CON THUYỀN KHÔNG BẾN có hay 
 THU SẦU cô quạnh tháng ngày đơn côi 
     SUỐI MƠ chất chứa ngàn đời
  Sao MÙA THU CHẾT còn rơi rớt nhiều
     ĐÈN KHUYA một bóng cô liêu 
 ĐÊM ĐÔNG buốt giá tình yêu ngỡ ngàng 

 


     ĐÒ CHIỀU chưa tiễn đưa sang 
 NỔI LÒNG sao biết  thiên đàng ái ân
    TRÚC ĐÀO rụng khắp đầy sân 
 DUYÊN QUÊ mong gặp một lần cho vơi 
    NỔI BUỒN HOA PHƯỢNG trong đời 
 DẤU CHÂN KỶ NIỆM một thời học sinh 
   Và TRANG NHẬT KÝ riêng mình
 Làm sao có được chuyện TÌNH THIÊN THU 

 


    Lặng nhìn từng GIỌT MƯA THU
 Nghe như TUYẾT LẠNH uẩn u sao đành
    Lật từng LƯU BÚT NGÀY XANH 
 Thấy như LỆ ĐÁ vây quanh nổi niềm 
   THU SẦU chẳng phải của riêng 
 Mà sao mãi thấy PHỐ ĐÊM hững hờ
    ĐÒ CHIỀU chở mấy vần thơ
 Chở nàng thi sỉ TÌNH BƠ VƠ sầu 

 


   Ôi NHỮNG ĐỐM MẮT HỎA CHÂU
 NỦA ĐÊM NGOÀI PHỐ nhuốm màu thê lương
   MONG NGƯỜI CHIẾN SỈ sa trường
 Vào trong CÁT BỤI gíó sương không sờn
  Để ai GIẤC  NGỦ CÔ ĐƠN 
 Để cho CÔ BÉ DỖI HỜN phòng the
  Từng đêm TRĂNG SÁNG VƯỜN CHÈ
TRĂNG MỜ BÊN SUỐI nghe se sắc lòng

 

 
  Quạnh hiu gối chiếc phòng KHÔNG
NGHÌN TRÙNG XA CÁCH nhớ mong ngập trời
 NẮNG CHIỀU giăng sợi đơn côi 
GIỌT MƯA TRÊN LÁ khóc đời hợp tan
  Bao giờ em bước SANG NGANG 
Để thôi GIỌT LỆ ĐÀI TRANG không còn 
 GA CHIỀU ngóng đợi héo hon
TẦU ĐÊM NĂM CỦ vẫn còn đâu đâu

 


  Từng đem TRĂNG RỤNG XUỐNG CẦU
Cho em biết SẮC HOA MÀU NHỚ thương

 

     Cho em ĐÔI BÓNG bên đường
Chung HAI LỐI MỘNG một phương trời hồng
   Sá gì giá lạnh ĐÊM ĐÔNG
NỔI BUỒN GÁC TRỌ chờ mong ngày về
   Nghìn trùng MẤY DẬM SƠN KHÊ
ĐƯỜNG XƯA LỐI CỦ
trăng thề còn đây

 


   Tình yêu NHƯ CÁNH VẠC BAY
LÂU ĐÀI TÌNH ÁI không xây một mình
   Từ ngày XẾP ÁO THƯ SINH
ANH ĐI CHIẾN DỊCH đăng trình nặng vai
   NGẬM NGÙI cửa đóng then gài
  NGƯỜI YÊU CỦA LÍNH không phai má đào
   Lỡ khi BIẾT TRẢ LỜI SAO
TÌNH CHÀNG Ý THIÊP ai sầu hơn ai

 


   Đượm nồng TIẾNG SÁO THIÊN THAI
Cho dù NGĂN CÁCH nếu hai mai đầu
   Một lòng ĐỪNG NÓI XA NHAU
NGƯỜI YÊU LÝ TƯỞNG trọn câu vẹn thề
   Rồi MỘT MAI QUA CƠN MÊ
 HAI VÌ SAO LẠC đi về BẾN MƠ
   VẮNG XA vẫn mãi đợi chờ
 Để em viết tiếp BÀI THƠ CUỐI CÙNG

 


   Có ai THƯONG VỀ MIỀN TRUNG
 QUÊ NGHÈO sỏi đá khốn cùng điêu linh
   Lòng như KHÚC HÁT ÂN TÌNH
 Trãi dài QUÊ MẸ nắng bình minh vui
   MƯA TRÊN PHỐ HUẾ sụt sùi
 CHO NGƯỜI TÌNH LỠ bùi ngùi vấn vương
   VỀ ĐÂU MÁI TÓC NGƯỜI THƯƠNG
 NƯẢ ĐÊM THỨC GIẤC lòng tương tư sầu  

 

 
   Dẫu rằng HAI ĐỨA GIẬN NHAU
 Vẫn không như thể QUA CẦU GIÓ BAY
   Một lần TỪ GIÃ THƠ NGÂY
Là em THEO LÁ VÀNG BAY mất rồi
   Dẫu cho CAY ĐẮNG TÌNH ĐỜI
NGƯỜI EM SẦU MỘNG tuyệt vời yêu anh
   Ân tình GẠO TRẮNG TRĂNG THANH
Làm sao NƯỚC MẮT LONG LANH cạn dòng

 


   Bây giờ TRÊN ĐỈNH MÙA ĐÔNG
NGƯỜI EM XÓM ĐẠO chỉ mong một điều
   Thương em HÃYNHỚ NHAU NHIỀU
Hãy xin LÝ LUẬN TÌNH YÊU thế nào
   Cũng xin đừng VẪY TAY CHÀO
TÌNH YÊU TRÃ LẠI TRĂNG SAO thật buồn
   MỘT LẦN DANG DỞ đau thương
THA  LA XÓM ĐẠO thánh đường bơ vơ 

 

  
   Hằng đêm QUÁN NHỎ ĐỢI
CHỜ

 

Ôm sầu LẼ BÓNG vần thơ bẽ bàng
   Còn đâu HOA SỨ NHÀ NÀNG
Gặp em trở lại CÔ HÀNG XÓM xưa
   Còn đâu HUYỀN THOẠI CHIỀU MƯA
NHỮNG NGÀY THƠ MỘNG đón đưa hẹn thề
   Em SAO KHÔNG THẤY ANH VỀ
MIỀN TRUNG THƯƠNG NHỚ tái tê lạnh nhiều 

 

  
   ĐÊM TÀN BẾN NGỰ cô liêu
 AI RA XỨ HUẾ hắt hiu tháng ngày
   Ôi chao THÀNH PHỐ MƯA BAY
 KHÓC NGƯỜI TRINH NỬ đắng cay tình đời
   TÌNH YÊU CÁCH BIỆT đôi nơi
 NGẬM NGÙI cắn chặt bờ môi nhạt màu
   BAO GIỜ TA GẶP LẠI NHAU
 NỔI BUỒN HOA PHƯỢNG giọt sầu ly tan

 


   Anh XIN TRẢ LẠI THỜI GIAN
 ĐƯA EM VÀO HẠ thênh thang vùng trời   
   Thật  tình ANH BIẾT EM ƠI
 DƯ ÂM ngày mộng ngàn đời khó quên
   CĂN NHÀ MÀU TÍM êm đèm
 MỘT TRỜI THƯƠNG NHỚ làm nên chuyện tình
   NÉT BUỒN THỜI CHIẾN điêu linh
 Ráng đi em CHUYỆN CHÚNG MÌNH
ngày sau

 


   TÌNH ANH LÍNH CHIẾN địa đầu
 Trao em ÁO ĐẸP NÀNG DÂU mai này   
   CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI có hay
 ĐÊM BUỒN TỈNH LẺ tháng ngày héo hon
   TÌNH YÊU CÁCH BIỆT mõi mòn
 SAO ANH LỖI HẸN em còn đơn côi
   Ngày MAI ANH ĐI XA RỒI
ĐÒ TÌNH LỠ CHUYẾN
bờ môi nhạt nhoà

 


   TÀU ĐÊM NĂM CỦ mấy toa
 BIỆT LY em tiễn cành hoa hồng vàng   
   NỔI LÒNG mang tận quan san
 Là như vai nặng HÀNH TRANG GIÃ TỪ
   Phương này VẦNG TRÁN SUY TƯ
 Xem như GIÂY PHÚT TẠ TỪ trong đêm
   Mà SAO EM NỞ ĐÀNH QUÊN
 RỪNG CHƯA THAY LÁ gọi tên bốn mùa

 


   Tiền đồn THÁNG SÁU TRỜI MƯA
 Trọn tình thương nhớ CHO VỪA LÒNG EM   
   Trở về MỘT CHUYẾN BAY ĐÊM
 VÙNG TRỜI NGÀY ĐÓ càng thêm mặn nồng
   Trử tình TRĂNG SÁNG ĐỒI THÔNG
 CƠN MÊ TÌNH ÁI phiêu bồng lãng du
   Ngõ hồn lạc lối VƯỜN THU
 MỘT ĐÊM KHÔNG NGỦ ngục tù con tim

 

   
   Ngày mai anh BIẾT ĐĂU TÌM
 LINH HỒN TƯỢNG ĐÁ im lìm bơ vơ
   Đắm chìm THU VỚI NÀNG THƠ
 CHUYỆN NGƯỜI ĐAN ÁO đợi chờ đêm đông
   Xin em ĐỪNG TRÁCH DIÊU BÔNG
 BUỒN VƯƠNG MÀU ÁO má hồng chưa phai
   Sao em NHƯ TIẾNG THỞ DÀI
 NGHẸN NGÀO lệ đắng giọt đài trang tuôn

 


   Để cho TỪ ĐÓ EM BUỒN
 NẾU  MAI ANH CHẾT chim muôn gọi đàn   
   TÌNH YÊU VỖ CÁNH băng ngang
 GA CHIỀU PHỐ NHỎ đèn vàng xót xa
   Phận nghèo mang KIẾP CẦM CA
 ĐIẸU RU NƯỚC MẮT phòng trà từng đêm
   THỀM TRĂNG còn đọng môi mềm
 GIỌNG CA DĨ VÃNG buồn thêm nản lòng

 


   Cho em BẢY NGÀY ĐỢI MONG
 SAO ANH KHÔNG ĐẾN phòng không cuối tuần
   Anh còn VỌNG GÁC ĐÊM SƯƠNG
 CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI còn vương giặc thù
   BỐN VÙNG CHIẾN THUẬT mật khu
 Bên RỪNG LÁ THẤP sương mù giăng giăng
   Trên đồi HOA TÍM BẰNG LĂNG
 NHỚ MẦU HOA TÍM đêm trăng thuở náo

 


   Chuyện tình HÒ HẸN trăng sao
 PHÚT ĐẰU TIÊN ắy nghe xao xuyến lòng
   LẶNG THẦM hoa tím bên sông
 Ngập ngừng GỎ CỬA hằng mong trao  nàng
   KỂ TỪ ĐÊM ĐÓ thênh thang
 ĐƯỜNG LÊN SƠN CƯỚC vai mang chử tình
   Đếm từng sợi NẮNG THỦY TINH
 Để riêng em mãi NHỚ MÌNH ANH THÔI  

 

 
   Đường tình NHẬT KÝ ĐỜI TÔI
 CÁNH BUỒM CHUYỂN BẾN nhẹ trôi im lìm
   CHIỀU VỀ trên những đồi sim
 TÌNH THƯ CỦA LÍNH gởi niềm riêng em
   Có loài HOA NỞ VỀ ĐÊM
 Một loài HOA TRẮNG mang tên là quỳnh
   Gót chân NGƯỜI LÍNH CHUNG TÌNH
 BẠC MÀU ÁO TRẬN vẫn tình không phai

 


   Lối về hẹn một ngày mai
 ĐƯỜNG XƯA LỐI CỦ sánh vai tình hồng
   Bây giờ em THẤY GÌ KHÔNG
 Làm sao em biết NỔI LÒNG NGƯỜI ĐI
   Bây chừ ĐÔI NGÃ CHIA LY
 Cho NGƯỜI Ở LẠI CHARLY nghìn trùng
   Đường chiều phủ kín MƯA  RỪNG
 NGƯỜI GIÀU CỮNG KHÓC trời rưng rưng sầu

 


   Cạn nguồn GIÒNG LỆ THƯƠNG ĐAU
 Thương HÀN MẠC TỬ sớm mau lìa trần
   PHÙ DU kiếp sống chinh nhân
 ĐOÀN NGƯỜI LỮ THỨ bước chân âm thầm
   Và SAO CHƯA THẤY HỒI ÂM
 Của người TÌNH LỞ TRĂM NĂM đợi chờ
   Dẫu rằng TÌNH LÀ SỢI TƠ
 Dẫu rằng em vẫn BƠ VƠ cuối tuần

 

 
   Phương này PHIÊN GÁC ĐÊM XUÂN
 BUỒN VUI ĐỜI LÍNH trầm luân tháng ngày
   chiều nào TỪ GIÃ THƠ NGÂY
 Người đi chinh chiến vui vầy nước non
   Bao giờ sông núi vẫn còn
 TÌNH ANH LÍNH CHIẾN chưa sờn chí trai
   TÌNH ANH BIỂN RỘNG sông dài
Trời vào xứ mộng THƯƠNG HOÀI NGAN NĂM

 

(Sưu Tìm- Không Biết Tác Giả)