Hạ Minh, cựu học sinh trường Đông Giang Đà Nẵng. Cảm tác vào dịp thi đốt pháo bông quốc tế trên sông Hàn ngày 30.4.2011

 

Suy Nghĩ

Xé toạc bầu trời
Xanh xanh, đỏ đỏ
Như cố tình xé toạc vết thương
nhiều năm đang khép dở.

 

 

Hết cơ hội rồi ư?
Sao cứ phải ngày này
Cái ngày mà hàng vạn người đi
Hàng vạn người nằm xuống
Bao nhiêu người bỏ xứ
Bao nhiêu người chung thân?

 

 Trên bao nhiêu nước mắt,
Trên bao nhiêu nụ cười
Trên tiếng thét hả hê,
Trên cái nhìn phách lối
Vòng hào quang ảm đạm.
Mấy ai chờ

 

Sao không mở lòng một chút bao dung
Sao cứ phải hằm hè nhau mãi thế
Vết thương cứ xé hoài thì lành đâu có dễ
Làm sao trách được người
chẳng chịu ngồi chung

 

Không phải hàng triệu niềm vui,
hàng triệu nỗi buồn
Mà nỗi đau trùm lên tất cả.
Máu không máu người dưng,
xương không xương người lạ.

 

Kẻ chiến thắng ngậm nỗi đau gấp cả trăm lần:
Chiếm được thành không chiếm được lòng dân

 

Lung linh chỉ ở trên trời
Mà cái đói thì dằn xuống chiếu
Kẻ ngồi trên cao làm sao hiểu
Mải ngửa lên đâu cúi xuống mặt đường?
Hãy nhìn xem, còn không những đau thương
Hay hớm gì chuyện xanh xanh, đỏ đỏ
Kẻ ăn xin không còn trên đường phố
Kẻ ăn xin tồn tại mỗi con người.

 

Trên trời vẫn chớp lóe
Vầng trăng chết cô liêu
Mắt người như tối lại
Đêm nay sương xuống nhiều.

Hạ Minh