Đĩnh Cao….


Giám đốc đi  làm  về đang ngồi salon đọc  báo chờ ăn cơm chiều , thì 
tiếng chuông điện thoại cell phone reo


Bà vợ giám đốc lắng tai nghe

 

 


G/đốc : Hello


Bồ nhí : Em nhớ anh quá !


G/đốc : biết rồi


Bồ nhí : Anh hôm nay sao vậy ? anh còn nhớ em không ?


G/đốc : Nguyễn văn Còn


 

Bồ nhí : bà  xã anh đang ở nhà  hả ?


G/đốc  : đúng rồi


Bồ nhí : hôm nay mình  gặp nhau nha ?


G/đốc  :  Lê văn Bận


Bồ nhí : Vậy khi  nào gặp ?


G/đốc : Trần văn Mai


Bồ nhí : sáng hay chiều hả anh yêu ?


G/đốc : Hoàng văn Chiều


Bồ nhí : mấy giờ anh yêu ?


G/đốc : Đinh văn Bảy


Bồ nhí : vẫn ở chỗ cũ hả ?

G/đốc : Nguyễn y Vân  ( vẫn y nguyên )

Bồ nhí : cho em tiền như mọi lần nha ?


G/đốc : Vũ như Cẩn ( vẫn như củ )


Bồ nhí : À quên cho  em thêm tiền mua cái áo đầm mới nha ?


G/đốc : Hồ văn Được


Bồ nhí : anh hứa  nha !!!


G/đốc : Ngô văn Hứa


Bồ nhí : ok ! ngày mai , buổi chiều , 7 giờ , đón anh ở địa điểm củ. Nhớ anh nhiều. Hôn anh.


G/đốc : cúp máy cái rụp , nói rõ to cho nội tướng nhà nghe :
" Bực mình , 
cái danh sách khen thưỡng có bấy nhiêu người mà không nhớ ".

( Sưu Tìm: Không biết tác giả )