TÌNH BẠN
Có lẻ do thả hồn theo trăng sao mà gặp lại những bạn bè củ hơn 50 năm trước, và rồi nhớ lại lần “Kỳ ngộ” vừa rồi ở Nam Cali, trong dịp tham dự Đêm Thơ Nhạc, Diệu Tân ghi lại cảm xúc của mình qua đoản văn:
Hạnh ngộ

 

 

Có những cuộc hạnh ngộ  nhiều khi không nghĩ trước được. Cách đây không lâu , DT có nhắc lại người bạn thân ngày xưa, thời còn học Nguyễn Công Trứ ở Đà Nẵng. Kiều Trang, một thời áo trắng, người đẹp kiều mỵ. Đã hơn 50 năm qua, hình ảnh Kiều Trang đội mưa ướt sũng đứng dưới những tàng cây sầu đông, đến thăm DT lần sau cùng trước khi  DT vào lại Saigon. Không mong gì còn có thể gặp lại sau một thời gian quá lâu. Nhưng thật kỳ lạ, trong đêm thơ nhạc trong tháng 7 vừa qua, DT đã gặp Kiều Trang. Và còn điều lạ hơn nữa là sự trùng phùng của "Bốn con Nòng Nọc " mà các thầy vẫn goi, đùa cho bốn đứa , Kiều Trang , Ngọc Sương , Mộng Hiển và Diệu Tân. Các anh chị cứ xem lại mấy tấm hình đêm đó mà anh Thức đã gửi cho các bạn PCT.

 Diệu Tân-Ngọc Sương-Kiều Trang-Mộng Hiển

Thật là một cơ hội hiếm có của mấy con bạn thân  gặp lại nhau. Đứa nào cũng già chát  không phải là Nòng Nọc mà là những con ếch, con nhái, con cóc già … vẫn um sùm trò chuyện, nhắc kỹ niệm. Đã mấy lần DT nhắc nhở đừng nói nhiều quá, hôm nay nghe thơ nhạc đó, nhưng  Mộng Hiển vẫn "quậy " như xưa. Hắn cố gắng nói nhỏ, nhưng khi hắn cười thì không nhịn nổi. Hắn nói " Ê mấy đứa bây có nhớ tau với con Trang  đóng vai lính Tàu không? ". Không nhắc thì thôi , nhắc đến lại  châu đầu vô mà cười. Ngày xưa (hình như phải nói là  ngày xưa thôi, đã qua lâu rồi), bốn đứa đóng vở nhạc kịch "HẬN NAM QUAN”  trên sân khấu của trường.  Ngọc Sương  vai Phi Khanh, Diệu Tân vai Nguyễn Trải, và Kiều Trang, Mộng Hiển vai lính Tàu.  Vở nhạc kịch này còn loáng thoáng một chút nhớ nhung trong  tâm hồn.  Xin nhắc lại một chút, đây là một vở Nhạc  kịch, nên lúc trình diễn phải  hát  ;
Phi Khanh: Thôi con quay về Nam Quan cố ghi lấy  mối thù cha ... Giờ phút chia ly đã phải xa rồi   .   Ngoài xa xa cây cối mờ trong hơi sương rơi, ngày hôm nay cha ra  đi , lòng đau xót ,... Một bóng chim côi  đã phải xa rồi...
Nguyễn Trải: Chim ơi vì nược' quên mình   ... Lời người cha xưa đâu đây nghe thoáng buồn Nghe thoáng trong sương như dục lên đường ... Chiều vàng bên đèo, quân hò reo , ào ào trong gió cờ phất tung mây, nguyện giữ sơn hà. Nguyện giữ SƠN HÀ......  
Tiền nhâh đã dặn dò gì, mối HẬN NAM QUAN vẫn còn  âm ỉ trong lòng chúng ta, và nguyện giữ SƠN Hà có thực hiện được hay không. Mà tại sao " mất cả sơn hà cứ tưởng như mơ "     
 Mấy hôm nay   VA mưa chuyển mùa đổ nhỏ hạt.  Hình như lá đã  phơn phớt vàng, mùa thu và trăng nửa mảnh ở ngoài cửa sổ.  Ban đêm tiếng đàn bầu của Nam Phương  tấu bản "Trường Tương Tư " làm  ánh trăng nhỏ lệ,  lao xao một chút buồn.    
 Dù gì cũng viết một chút để các anh chị đọc cho vui, nhớ kỹ niêm và mùa thu man mác . 

 

 

TDT

Hạnh ngộ là một ân sủng trời ban. Rõ ràng cụ Phước Điếu ở San Diego đang mong được hội ngộ với cụ Nghệ đang lưu lạc ở Sydney bên trời Úc. Hai ôn nầy và nhiều ôn khác, trong đó có các ôn Nguyễn Duy Diệm, Phan Nhật Nam…, cùng nhau mài đủng quần ở trường Thánh Mẫu Đà-nẵng. Mời quí cụ nghe tâm cang của cụ Phước Điếu:

Ngày Hạnh Ngộ
 
Sáng nay được đọc bài "Cảm nghĩ mùa thu" của O. DT, trong đó O nói tới cuộc hạnh ngộ bất
ngờ trong đêm Thơ Tình Lãng Mạn, nhân khi đọc tới hai chữ hạnh ngộ làm tui sực nhớ cách đây trên dưới nửa năm tui có viết cho Cụ Nghệ bên Úc mấy câu hẹn ngày hạnh ngộ. Cuộc hạnh ngộ của O. DT là một cuộc hạnh ngộ bất ngờ, thì trái lại, cái ngày hạnh ngộ mà tui hẹn với Cụ Nghệ, với các bạn Trường Thánh Mẫu và cả với các bạn trong nhóm mình nữa, là một ngày đã được an bài. Cuộc hạnh ngộ của O. DT xảy ra trong một khung cảnh đầm ấm của Đêm Thơ Tình Lãng Mạn, thì Ngày Hạnh Ngộ mà tui hẹn với hết thảy bạn bè là một ngày đầy tiếng nhạc trời réo rắt, đầy ánh sáng lạnh lẽo của trăng sao...và sau đây là:

 
 
 
                                        Ngày hạnh ngộ

                                                                                       

                               Lũ chim non tung-tăng vườn Thánh-Mẫu
                               Chập-chừng bay khắp bốn bễ năm châu
                               Bao thăng trầm bao giông tố bễ dâu
                               Rồi có lúc sát cánh nhau hạnh ngộ
 
                               Bóng ta in trên nẽo đường mệnh số
                               Theo nhạc trời nở rộ ánh lưu ly
                               Theo muôn sao bay hết mấy chu kỳ
                               Bổng dừng lại trong một vì sao lạc
 
                               Nhạc vẫn trổi sao hồn ta ngơ ngác
                               Thoáng hương thơm ngào ngạc của vườn xuân
                               Bướm đương bay hoa đương nở lưng chừng
                               Sao dừng lại ngập ngừng trong âm hưởng
 
                               Ồ ta thấy muôn tinh sao bay lượn
                               Cả cung trời đượm nhạc khúc hoan ca
                               Níu theo nhau lai láng bóng ngân hà
                               Và dừng lại cả biển trời lấp lánh
 
                               Ta vỗ cánh bay theo đường buốt lạnh
                               Hàng cây cao, cao vút tận trời xanh
                               Nhạc theo trăng trong ánh sáng trong lành
                               Trăng ngừng lại, theo ta về hạnh ngộ.
                               

                             Phước Điếu  
Cảm khái ý tưởng về tình bạn chân phương của cụ Phước, cụ Nghệ của trời Úc cũng không ngăn được con tìm hòa nhịp của mình: 
                                                                                                  


Trăng cũng khóc khi thấy ta hạnh phúc
Bạn bè xưa ngày tái  ngộ tương phùng
Nén đau thương nước mắt chảy lưng tròng
Nhìn đầu bạc nhớ ngày xưa bé bỏng
 
Trường Thánh Mẫu ta cùng nhau đánh đáo
Hét hò vang trong sân nhỏ thánh đường
Những viên bi tròn xoe xanh đẹp đẽ
Lũ chúng ta nằm mộng ước thâu đêm
 
Nay sáu mươi năm đường đời từng trải
Gặp nhau đây như sống kiếp hồi sinh
Khi  quê hương tan tác tựa bầy chim
Òa vở tổ giữa cơn giông lịch sử
 
Dù đôi cánh ướt mềm trong mưa bão
Lũ chim xưa vẫn mãi mộng ngày xanh
Vẫn một lòng hoài vọng chốn thơ ngây
Nơi chôn dấu mối tình đầu đẹp nhất
 
Ôi tình bạn tình yêu thương bất tử
Tháng ngày trôi tình đó vẫn không nhòa
Dù cảnh ngộ ngăn cách nhau vạn bước
Trong tim ta tình bạn nở muôn đời.
 

Nghệ

Chúng ta sống dừa trên tình bạn. Dù bạn là ai, không thể nào thiếu tình bạn được! Với anh chị em mình, những kẻ tha phương, tình bạn bức thiết đến dường nào. Đôi khi vô tình làm sức mẻ tình bạn. Một người buồn, bao nhiêu người cũng phần nào mất vui. Lẽ nào chúng ta để tình bạn dể dàng sức mẻ như vậy. Cụ Tô đã thâm trầm gởi gắm tâm sự được súc tích trong mấy vần thơ:
 

với những tâm hồn trong sáng tinh khôi
cũng đôi lúc hờn ghen và giận dỗi
nhưng thật tình chẳng khi nào đến nỗi
quay lưng đi làm mặt la,ngó lơ
Trời ơi,giời lại vào thu!


Đúng rồi, “Trời ơi giời lại vào thu!” và sao nữa? Lời cụ Tô luôn ngắn nhưng ý tưởng thật dài. Cụ Phước, hình như đọc được phần nào cái ý không nói ra của cụ Tô, nên tiếp lời:

"Trời ơi, giời lại vào thu!"
Tình như khói toả ,sương mù biển khơi...
 

            tiếp tình Cụ Tô....
 
 Quay lưng đi, ngoảnh mặt lại sao đành!
 Hỏi mình còn được mấy cái xuân xanh!
 Mà chuốt mãi "hờn ghen và giận dỗi"
 Tay đã mỏi, ôm thù nhà chưa nổi
 Chân đã chồn, vì lội nước biển đông
 Sá gì thêm những bào ảnh sắc không
 Mà đổi lấy cả tình thâm bằng hữu!
 

 
 
Phước Điếu

Không, không gì đổi được tình bằng hữu. Lục Phan