Mấy hôm nay trời trở gió, gió Thu, lá vàng lìa cành phủ kín các cội phong già. Dưới một gốc phong con, hai trẻ nít đùa giởn chôn mình dưới đám lá khô, và ngước mắt nhìn những chiếc lá vàng lìa cành bay lượn như một đàn bướm nhiều màu sắc, cười đùa vui vẻ. Tôi nghĩ thầm, các cậu đúng đang là “những ngày mới đang lên”. Mọi cái đều vui, đẹp, sung sướng. Hạnh phúc tuyệt vời, hãy hưởng lấy những ngày tháng thần tiên trời ban.

Rồi, trên đường từ chợ trở về, nhận được phone của cô bạn cùng lớp báo cho biết tin buồn, lại một người bạn trở về với cát bụi. Cả tuần nay tôi đã nghi ngờ rằng bạn tôi đang rất khó khăn về sức khoẻ. Tôi cố liên lạc bằng phone để hỏi thăm, phone reo nhưng không ai bắt phone. Để lại lời nhắn cũng không được hồi âm. Một tình trạng rất khác thường làm tôi càng lo cho bạn.

Trong một thời gian chỉ mấy tuần lể mà có đến 3 người thân quen rủ áo ra đi, hai người học trò củ và sáng nay là người bạn cùng lớp, rồi nhìn những chiếc lá vàng khô lìa cành, tự nhiên tôi suỹ nghĩ nhiều đến than phận con người. Mùa thu nầy buồn ghê, đúng là mùa thu chết, mua thu của chia lìa!

Vào đến nhà, tôi vội viết ít giòng để thông báo đến tất cả các bạn cùng lớp. Khi check Mail, biết được đã có vài bạn biết được tin không vùi nầy rồi. Thư tôi và cảm nghĩ của một số bạn như sau:

Các bạn thân kính,

Tin Giao ra đi thật buồn! Cả tuần nay, tôi đã gọi phone cho Giao nhiều lần trong nhiều ngày mà không được hồi âm. Tôi gọi Giao liên tục như vậy vì Thức báo cho tôi biết một tin không được rõ ràng lắm là Giao lâm trọng bệnh. Vài hôm nay, tôi đang tìm bạn bè quen để hỏi thêm tin tức. Chưa kịp hỏi thì đã được tin Giao bỏ vợ con bạn bè đi xa rồi. Dẩu biết rằng tuổi của bọn ta bây giờ là thế đó, nhưng sao vẫn thấy thật buồn.

Giao ra đi lúc 2:05 sáng hôm nay, Sept. 8 2011. Nghe tin Giao bị ung thư đường ruột cũng khá lâu nhưng không cho bạn bè biết.
Thân kính thông báo đến quí anh chị.

Lục Phan

 

Cảm nghĩ của bạn Bùi Ngọc Tô:

Các ông,
Sáng nay, trước khi Giao mất, tôi chợt nghĩ tới bài thơ này Giao đã đọc khi cùng Lục,Trạc, Huệ đến nhà tôi:


Về (hưu)


Bây giờ gặp nhau hay bàn chuyện chết
Điểm danh xem kẻ mất,người còn
có những anh ở đâu không biết
(hình như ai cũng cao máu,ho hen)
Bây giờ cà phê ,ngồi nơi quán vắng
Ăn uống qua loa,chê hải vị sơn hào
Thăm bạn xa,nhờ xe đò chở giúp
Đến đâu cũng ra nghĩa địa xem mồ
Bây giờ làm toàn việc tốt
không ồn ào,chỉ nói chuyện thuận tai
Bây giờ thương già,yêu trẻ
bây giờ không đi,
chỉ về.


Bùi Ngọc Tô
(làm ngày 4-7-2005, thế mà nay 2 người đã đi.)

 

Và bạn Trương Công Nghệ viết:


Giao ơi !
Được hung tin bạn ra đi
Mình buồn ghê gớm
Muốn khóc
Nhưng lệ chẳng trào
Chẳng hiểu tại sao.
Phải chăng
Khi nỗi buồn quá lớn lao
Những dòng nước mắt
Không còn chảy nữa
Mà tích tụ
Bất động
Trong tim.
Chỉ mấy tháng trước
Bạn gửi mình
Vài cuốn sách
Và tấm hình hai đứa mình
Thời còn học Phan Châu Trinh
In trên trang giấy lớn.
Bà xã khen hai thằng giống nhau quá
Mình nghĩ thầm
Có lẽ vậy
Thằng nhóc nào mới lớn
Mà chẳng giống nhau
Nhìn đời bằng đôi mắt nai
Qua màu hồng phơi phới.
Nào ngờ
Đây là những lời vĩnh biệt
Bạn nhắn qua tấm hình
Mình quá vô tình
Không hiểu
Xin lỗi bạn
Giao ơi !
Bạn hãy thanh thản ra đi
Chờ đó

Một ngày không xa
chúng mình tất cả
Sẽ sum họp
Một nơi xa
Mịt mùng
Diệu vợi.
Khi đó tha hồ
Ôm nhau
Cười cho kiếp người
Ngắn ngũi
Giao ơi !
Nghệ