Tôi đã theo học 6 năm tại  Phan Châu Trinh Đà Nẵng trước khi ra Quốc Học Huế học năm cuối của bậc trung học. Tôi đã sống và dạy học 13 năm tại trường Trung Học Chuyên Nghiệp Nông Lâm Súc Bảo Lộc.

Ngôi trường cũ Nông Lâm Súc Bảo Lộc, may mắn, nay vẫn còn, nhưng đã bị róc da xẻ thịt, chặt tay chặt chân. Những ngôi nhà xinh xắn khang trang cho thầy giáo và nhân viên nhà trường trú ngụ đã được chia chác cho nhau. Các khu rừng và vườn thực nghiệm cũng như khu chuồng trại đã biến mất. Ngay cả một sân vận động để học viên ngày ngày có nơi để luyện tập thân thể và giải trí, nằm sát nách bên các dãy ký túc xá, mà cũng được phát mãi để cho tiền vào túi tham.

Một đất nước lạc hậu vừa ra khỏi chiến tranh, thường cần đầu tư nhiều cho giáo dục. Được một cơ sở vật chất qui mô và đầy tiềm năng phát triển như trường trung học Nông Lâm Súc Bảo lộc, đáng ra cần bảo vệ và tu chỉnh để nhanh chóng biến nó thành một trường đại học tầm cỡ, đào tạo chuyên viên khoa học kỹ thuật cho đất nước. Lẽ nào lại đi dùng thủ đoạn ma mãnh, phân thây ngôi trường để chia chác nhau!

Quả thật, những con người không có giáo dục và đạo đức, làm sao có thể nghĩ đến việc giáo dục. Không trách gì đã 36 năm từ ngày chấm dứt chiến tranh, vẫn lè tè đàng sau thiên hạ, mặc dầu cả thế giới đều đã biết người Việt rất thông minh. Vì sao vậy? Câu trả lời là là mặc dầu học sinh Việt Nam rất thông minh và hiếu học, nhưng lại được đào tạo bởi một hệ thống giáo dục “dỏm” được chỉ đạo và điều hành bởi những con người “dỏm”! Lẽ dĩ nhiên, hậu quả đưa đến trước mắt đã lắm chán chường.

Con người được đào tạo mà kiến thức không đáp ứng cho nhu cầu của xã hội, và đạo đức càng ngày càng suy tàn. Đến nỗi, cấp lãnh đạo chóp bu, muốn che dấu cũng không nổi, đành phải thừa nhận. Cái tác hại của giáo dục sai lầm sẽ hết sức trầm trọng về sau, một khi đời sống được nâng lên tới một mức mà ta phải dùng chất xám để cạnh tranh, thay vì dùng bắp thịt như ngày hôm nay.

Nông Lâm Súc Bảo Lộc, kể ra còn may mắn nhiều, ít ra là so với ngôi trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng cũ.

Trường Phan Châu Trinh mới được xây bên kia đường của ngôi trường cũ. Nói về quy mô, trường mới có nhiều phòng học hơn trường cũ, nhưng nó không ra dáng của một trường Trung học. Nó giống một chung cư cao tầng, hay cơ sở của một hãng xưởng nào đó. Thôi thế cũng được.

Nhưng lý do gì lại phải đập phá ngôi trường cũ? Một trường trung học lớn nhất thành phố Đà Nẵng, một thành phố đứng thứ ba của nước, sau Sài Gòn và Hà Nội. Khu đất và ngay cả ngôi trường cũ có thể dùng tốt cho nhiều mục tiêu mà trường trung học Phan Châu Trinh đang cần và sẽ cần.

Có đập phá, có xây dựng mới lòi ra cái để ăn, vì vậy, mọi ích lợi khác có sá gì! Con chúng ông đã đi Mỹ, đi Úc, đi Anh học cả rồi. Chúng có học hay không, không cần biết, nhưng một điều chắc chắn là chúng sẽ về làm chủ lớn các ngươi đó. Các người càng học không ra gì càng tốt cho con cái các ông. Học chi cho giỏi để nói “Lý sự cùn”!

Cách đây hai ba hôm, chúng đã cho xe ủi đến cào ngôi trường cũ, ngôi trường Phan Châu Trinh mà tôi và các bạn trong nhóm PCT5460 đã trải qua 6 năm tuổi học trò ở đó.

Một người Thầy và một người bạn đã xót xa qua mấy vần thơ sau. Tôi xin trích lại thay cho đoạn kết.

ĐÊM ĐI QUA TRƯỜNG CŨ ĐÃ BỊ ĐẬP BỎ


Tim tưởng chừng như muốn hóa băng
Khi nhìn trường cũ chỉ trơ sân
Hành lang, lớp học san bằng cả
Lạnh lẽo phơi mình dưới ánh trăng !

 

Chết điếng hồn đi theo nỗi buồn
Ta nằm trên nền cát đẫm sương
Nghe từ lòng đất từng hơi thở
Của học trò xưa thuở mến thương !

 

Có tiếng thì thầm của thiên thu
Trong từng hơi gió động âm u
Nghe chừng hoa cỏ đang trăn trở
Tiếc một tình yêu đã mịt mù !

 

Từ cõi u minh xót nát tan
Hồn ai sống dậy dưới trăng tàn
Nhặt từng viên sỏi mong tìm thấy
Một chút tro than của đá vàng !

 

Vẫn biết thế gian vốn đổi thay
Nhưng sao lòng thấy quá đắng cay
Ai ngờ lại phải tang thương vậy
Bạc bẽo, vong ơn đến thế này !

Trường cũ trò xưa mất hết rồi
Còn ta với nỗi nhớ khôn vơi
Đêm nay có kẻ ngồi ôm mặt
Dưới gốc sao già để lệ rơi !

TRẦN HOAN TRINH 


KHÔ CẠN HỒN THƠ

Từ thuở trường kia bị bị san bằng
Hồn Thơ ta bỗng hóa thành băng
Trăng thanh gió mát không còn mộng
Tình úa tim trơ chữ nghĩa cằn !

TRẦN HOAN TRINH  


Mất Thật Rồi

Thôi thế trường Phan mất thật rồi
Còn đâu kỷ niệm tuổi thơ tôi
Ngôi trường xinh xắn thời thơ ấu
Bên thầy, bên bạn nhớ khôn nguôi.
Trường xưa bọn chúng phá mất rồi
Buồn đau âu cũng thế mà thôi
Giang san gấm vóc còn dâng giặc
Sá chi trường nhỏ chốn xa xôi.
Ngày quê hương lỡ lọt tay thù
Là ngày đất nước thật âm u
Là ngày tang tóc trùm quê mẹ
Ngày ta căm hận đến thiên thu.
Ta buồn, lệ ứa ngắm giang san
Tơi tả trong tay lũ bạo tàn
Bên tai văng vẳng lời xưa dạy:
"Nước mất thì nhà cũng phải tan".
Nước mất, nhà tan, trường sao còn ?
Than khóc làm gì chút cỏn con
Phải lo diệt sạch bầy lang sói
Mới mong cứu vãn nước và non.
 
Trương Công Nghệ

Trần Hoan Trinh tên thật là Trần Đại Tăng, một giáo sư Toán xuất sắc, lại có được tâm hồn của một thi sĩ hết sức lãng mạn. Thầy Trần Đại Tăng đã gắn liền cuộc đời của mình với ngôi trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng hơn 40 năm.

Trương Công Nghệ là một Tiến Sĩ Toán rất xuất sắc. Là cựu học sinh Phan Châu Trinh Đà Nẵng, thuộc nhóm PCT5460. Anh đỗ bằng Cao học Toán tại Đại học Sài gòn, với một khảo luận được nhiều tiếng khen của các giáo sư Toán của viện Đại học Sai Gòn thời đó. Anh du học và lấy bằng Tiến sĩ ( Ph. D ) tại Australia, và được tuyển dụng làm gíao sư Tóan của một trường Đại học Úc. Hiện anh đã nghỉ hưu, và sống cùng vợ con tại Sydney.

Luc Phan
Mira Loma Jan.14 2011