Tuổi Lá Vàng
Bạn bè cùng lớp tuy vẫn còn “ Mầy - Tau “ với nhau, nhưng thưc tế đã là những cụ ông cụ bà “ thất thập cổ lai hy “, là những chiếc lá vàng trước gió mùa thu.
Thu đến, lá phong đổi màu từng ngày, rồi bắt đầu lìa cành. Lúc đầu lác đát, nhưng rồi bỗng những cơn gió mạnh cuối mùa đã làm cho những chiếc lá đang chần chừ chưa muốn lìa cành vội, cũng đành phải dứt áo ra đi.

Nhìn những đợt gió liên tục lay động cành cây khiến lá vàng hàng loạt lìa cành quay cuồng trong gió và cuối cùng trở về mặt đất cội nguồn, tôi suy nghĩ đến đời người.

Không biết cây cỏ có nói chuyện với nhau không, và nếu có chúng nói gì với nhau khi lá trước lá sau phải lìa cành.
Có lẻ chúng cũng hiểu sự vận hành của tạo hóa, chúng phải rời cành để nhường nguồn sống lại cho những nụ non sẽ ồ ạt chào đời khi xuân đến.
Trong cái trầm lắng của tuổi già, con người hiểu mình hơn một chút. Ý hướng buông ra một ngày một rõ rệt hơn. Cái đúng cái sai, trước đây là một vựt sâu thăm thẳm, nhưng nay có thể là đường tơ kẻ tóc.

Một người bạn cùng lớp, hiện sống với vợ con ở Bắc Âu, gởi cho một người bạn khác đang sống ở San Jose, cảm nghĩ của mình khi nhìn cảnh trời cuối thu:

Ở Phần Lan mấy tuần trước lá vàng, tuần qua bắt đầu đổ tuyết, đất trời u ám. Lại nghe tin Cao Xuân Huy vừa qua đời ở Ca Li. Cứ lần lượt ra đi. Còn bên này lại quanh quẩn một mình, không bạn. May có cái máy ảnh (Chỉ biết nhìn thôi chẳng nói gì. Cuối đời còn biết nói năng chi...?).

 

"Ở cuối trời xa thấy lá vàng" là những hình ảnh - mà một lão già rời bỏ nơi sinh trưởng đã hơn 36 năm, cuối đời trôi giạt đến một xứ Bắc Âu xa xôi lạnh lẽo - đứng nhìn trời đất trong những ngày cuối thu. Xem:
http://www.youtube.com/watch?v=JCnytbWdVGM&fmt=18
Người bạn ở San Jose nghĩ gì khi xem xong:

nhìn lá vàng rơi ,biết lá vàng
chỉ nhìn,đừng nghĩ tới thu sang
tuổi già vốn đã tri thiên mệnh
kệ cả thu sang,mặc lá vàng!



“Kệ cả Thu sang, mặc Lá vàng” không phải là ý niệm buông ra hay sao. Hơn bảy mươi năm cuộc đời, hành trang quá nặng nề, phải cố mà vứt bỏ hết đi thôi.
Ông bạn San Diego của tui, muốn vương cao lên một bực, ước mong đạt được cái “ Định Tâm “ để “ Tri Thiên Mệnh”. Bạn ấy viết cho ông bạn San Jose như thế nầy đây:

 

“Khi mà cái "không" từ nội tâm (trong bụng) đã hoà nhập với cái KHÔNG ở ngoại cảnh thì tâm người mới đạt  đến cái trạng thái "kệ cả thu sang, mặc lá vàng!". Bác TÔ đã đạt được cái "ĐịnhTâm" rồi đó; vì tâm có định thì mới "tri thiên mệnh" được, còn nếu "tâm bất định tất sự bất thành" như Khổng Tử đã dạy. Tui thành thật mừng cho Bác. Cái "không" trong bụng
thì Bác đã có sẵn, tui xin gởi đến Bác hình ảnh của cái không từ ngoại cảnh, biết đâu khơi hứng cho nhà hoạ sĩ tài ba lấy cọ ra phóng thành bức tranh thu tuyệt sắc!”
 
"Kệ cả thu sang, mặc lá vàng!"
 
 Lá vàng rồi lá sẽ rơi
Trơ cành cây đứng ngậm ngùi trời thu
Biển khơi sương khói mịt mù
Mây buồn rủ đến âm-u cõi lòng
Thuyền về bến cũ chờ mong
Khách thuyền vắng bóng não lòng người trông!
Quanh thuyền chỉ thấy trống KHÔNG
Lá KHÔNG còn chiếc, khách KHÔNG xuống thuyền!

Phước Điếu
Thế nhưng cũng có anh nhứt định chưa chịu buông ra. Nhìn lá vàng rơi lại ngậm ngùi cho mối tinh Trương Chi của mình. Mời nghe nhà toàn học xứ Kanguru thố lộ nổi niềm:


 Khác với cụ Tô biết tri thiên mệnh, tui thấy lá vàng rơi chỉ biết nhớ nàng, nên viết tiếp câu thơ của cụ như ri:
Ở cuối trời xa thấy lá vàng
Theo làn hơi lạnh bóng thu sang
Vàng rơi từng chiếc, rơi từng chiếc
Vang vọng trong tim nỗi nhớ nàng.
 
,Nghệ
Cụ Nghệ yêu ghê thiệt. May mà cụ không liều mình quyên sinh, nêu không chúng tôi đã mất đi một ông bạn quí. Dầu sao, cũng phải có lời an ủi cho hết tình hết nghĩa. Đại diện cho anh em, cụ Phước nhắn gởi:

 

Cụ Nghệ thân mến,
 
Nếu tui đoán không lầm thì Cụ đã và đang ở trong cái tâm trạng của Tản Đà năm xưa
"Hờ hửng ai xui thiếp phụ chàng"! Nếu đúng như rứa thì tui xin an ủi Cụ mấy câu sau:
Hờ hửng ai xui thiếp phụ chàng
 
Bởi chưng Em đã sang ngang
Con thuyền xa bến phủ phàng thương đau
Hẹn Anh chờ một kiếp sau


Lá vàng Em chắp thành màu lá xanh
Em thề giữ trọn tình Anh
Để cây ngô cũ lá xanh đậm tình
 
Thôi thì cứ yên tâm mà chờ đợi!
 
Phước Điếu
 
Ráng chờ kiếp sau nghe nhà toán học.

Gurnee November 19, 2010
Luc Phan