June 20, 2016 11:03-By admin

Với thủ đoạn tuyên truyền láo khoét phô trương giàu có của Trung Hoa khi cả “ngàn tỷ đô la” thặng dư, đấu tư vào trái phiếu của Hoa kỳ , khi đứng thứ 2 trong mức chi tiêu quân sự hàng năm, chỉ sau Hoa kỳ , khi hàng trăm tỷ đô la trong chủ trương lấn ép xuất cảng với các đối tác khi vượt trội hang` xuất cảng , cố tình giữ giá trị thấp đòng Nhân Dân Tệ (YUAN) Trung Hoa ‘chơi trò’ cố tình “lấn sân” dần hồi bất cứ nước bạn hàng nào trong giao thuơng . Chúng ta lần lượt khảo sát trên các tài liệu thế giới xem Trung Hoa thực sự giàu có đến mức trên hay chăng?

 Trước hết theo Bộ Quốc phòng Mỹ về vấn đề Trung Hoa (China, 2010), với nền kinh tế chủ trương dựa vào xuất cảng hàng hóa chế biến sản xuất, cạnh tranh bằng giá rất rẻ dưa trên số lượng công nhân đông nhất thế giới, Trung hoa liên tục tăng cao hàng hóa tiêu dùng, máy móc cùng gia dụng điện khí, sắt thép tinh luyện để cạnh tranh thị trường thế giới hàng ngày. Năm 2009, Trung Hoa đạt được tổng giá trị hàng hóa bán ra tới 1194 tỷ đô la mà bạn hàng chính là Nhật, Nam Hàn , Hồng kông, Hoa kỳ cùng Thị Trường Chung Châu Âu(EU). Trong đó Hoa kỳ là nước nhập hàng của Trung Hoa nhiều nhất lên tới 17.7%. Đổi lại, Trung Hoa nhập cảng tới 921.5 tỷ đô la chủ yếu là dầu thô để đáp ứng nhu cầu quá cao về năng lượng.
VẬT LỘN VỚI CON SỐ ĐÒI HỎI CÔNG VIỆC LÀM VÀ NẠN THẤT NGHIỆP

Công nhân tạm trú là gì?
Công nhân tạm trú (immigrant worker) là những công nhân không có ‘hộ khẩu’ chính thức tại thành phố. Họ từ các làng quê nghèo, rất xa, vào tạm trú làm việc tại một hãng nào đó tại thành phố
Hơn 200 triệu công nhân “tạm trú”, thuộc dạng bán thất nghiệp , gốc gác của họ từ các làng mạc xa xôi ở phía tây Trung Hoa ngày đêm đổ dồn về các thành phố phía đông tìm viêc. Họ sống xa gia đình, thường một năm mới về thăm quê một lần vào dịp Nguyên Đán.
Trung Cộng hiện có 230 triệu công nhân tạm trú (immigrant workers ). Hàng trăm triệu người này tại đang xa nhà, sống chen chúc, tạm bợ các thành thị . Họ không có tiêu chuẩn kê khai thất nghiệp . Con số 4.3 % thất nghiệp chính thức của Trung hoa là con số dành cho các công nhân có “hộ khẩu” chính thức tại thành phố, con số thât sự của Trung Hoa phải lớn hơn nhiều nếu kể thêm con số thất nghiệp trong thành phần 230 triệu công nhân tạm trú theo mùa vừa kê trên.
Trung Hoa luôn vật lộn với con số nhân công quá đông do thành phần nông dân càng lúc càng muốn làm công nhân để nuôi sống gia đình dù lương công nhân mỗi tháng vài chục đô la còn sướng hơn người nông dân tại các vùng quê làng người đông đất ít. Các tỉnh phía gần bờ biển phía đông là các trung tâm kỹ nghệ từng thu hút bao đầu tư nước ngoài chiếm tới một nửa GDP của thực lực kinh tế Trung Hoa. Chuyện này cấu thành sự mất cân đối xã hội trầm trọng cho Trung Hoa các vùng thôn quê xa xôi về phần phía tây của nước này khó hưởng được các tiện nghi cùng phúc lợi xã hội ( Rubenstein, p. 305-306). Đó là lý do hàng năm chúng ta thấy hàng trăm triệu công nhân Trung Hoa chật vật -bon chen tìm phương tiện về thăm gia đình trong những ngày tết Nguyên Đán.

Cảnh gian nan cho nguời công nhân Tàu mỗi năm chỉ 1 dịp về lại làng quê vào Lễ Nguyên Đán
Mỗi năm khoảng 3,6 tỉ người dân nước này đang bắt đầu khăn gói về quê đón tết Nguyên đán. Tuơng tự VN, Lễ Nguyên Đán là thời gian đi lại “cao điểm và thiếu phương tiện khủng khiếp” nhất. Trung Cộng hiện nay vẫn duy trì giai đoạn nghỉ Nguyên Đán tới 40 ngày.
Theo Trung Cộng ước tính số người về quê ăn tết càng năm càng nhiều hơn năm truớc và dự kiến tình trạng giao thông sẽ vô cùng căng thẳng khi hàng trăm triệu người cùng giành nhau vé xe tàu một thời điểm
Rõ ràng Trung Cộng đang đối đầu với số lượng công nhân quá dư thừa. Đó là lý do giới chủ cho nghỉ việc tết Nguyên Đán “đến 40 ngày” để giảm việc. Phương pháp này càng làm cho giới công nhân, nhất là những người thợ di dân (nông dân lên tỉnh làm xong về lại quê nhà ) nghèo thêm sau khi dấn thân xa quê . Dĩ nhiên khi công việc quá khó khăn giới chủ tha hồ thuê với đồng lương rất thấp!
Theo Ngân hàng Thế giới WB từ dân số quá đông, nên tổng thu nhập đầu người (Per-Capita GDP) Trung hoa chỉ đạt tới 3,678 USD. Theo tin cập nhật 2013 hiện nay Trung Hoa đã gắng đưa con số Thu Nhập này lên 6,030 đô la cho một người dân nhưng chỉ xếp hạng 92 trên thế giới. Như thế Trung hoa khó lòng theo kịp các cường quốc khác về tổng thu nhập đầu người do lý do chính sau:
  Dân số quá đông, nên phải đầu tư vào nông nghiệp hoặc tốn phí về miếng ăn cho dân
  Đầu tư cao về các mặt khác xã hội giáo dục y tế
  Phát triển quân sự để bành trướng tìm năng lượng cùng lãnh thổ như hiện tình Biển Đông
Như vậy Trung Cộng phải duy trì chính sách Một Con để phát triển kinh tế. Nhưng nó lại là “con dao hai lưỡi” làm mất cân bằng giới tính trong xã hội. Đó là lý do hàng năm có rất đông đàn ông không vợ Tàu, đi ra nước ngoài, nhất là VN để “mua vợ “
Xã hội “lão hóa” từ Chính Sách Một Con
Theo Worldbank (WB) vào năm 2015 có 10% dân số Trung Cộng trên độ tuổi 65. Xã hội này sẽ “già đi” rất nhiều, là gánh nặng cho người trẻ đi làm /trên số người không đi làm cao lên.
Lại cho phép “hai con”?
Từ sự tác động về mặt xã hội do sự mất cân bằng giới tính, Trung Cộng hiện nay có thể du di hai con. Bắt đầu từ năm 2014, mỗi cặp vợ chồng Trung Cộng sẽ được phép sinh con thứ hai nếu người vợ hoặc chồng là con một trong gia đình”
Nhưng trong tương lai, gần con số hai tỷ người lại là vấn đề “nhức đầu” khác?
Mất cân đối về địa bàn dân cư?
Người nông dân Trung Cộng phải bỏ làng mạc xa xôi đi kiếm sống tại các thành phố tập trung gần bờ biển phía đông. Sự kiện này gây ra hậu quả là địa bàn phía Tây càng lúc càng thưa dân, mật độ vùng duyên hải phía Đông càng ngày càng đậm đặc làm Trung Cộng khó phát triển đồng đều xã hội, hố chênh lệch giàu nghèo, nông thôn thành thị càng lúc càng cao.
Kinh tế quốc doanh sẽ là ‘cái thúng không đáy’ xoá đi sự giàu có giả tạo của Trung Cộng
Tại sao chúng ta dám quyết đoán vậy? Chế độ CS đi liền với kinh tế quốc doanh mặc dầu chấp nhận KINH TẾ THỊ TRƯỜNG (free market). Kinh tế quốc doanh là nguồn “máu” nuôi cho tập thể độc tôn quyền lực là đảng CS thì dù đi ngược lại nguyên tắc kinh tế , phá hoại nền kinh tế quốc gia nhà nước CS vẫn duy trì. Đây là vấn đề sống chết, nhưng lại mâu thuẫn và cuối cùng lộ ra nguyên hình sự xấu xa yếu kém của kinh tế quốc doanh.
CHU VĨNH KHANG BẠC LAI HY đàn em của cựu chủ tịch Giang trạch Dân cũng dần hồi bị Tập cận Bình lấy cớ tham nhũng “thanh toán”
Theo Ngân Hàng thế giới WB, Trung Cộng luôn cố kéo số nợ nước ngoài xuống con số 8.7% Tổng Số Lượng Thu Nhập Quốc Gia (Gross National Income); Tuy nhiên theo Dexter Robert(Bloomberg, 2010), chính hơn 8000 cái công ty do nhà nước Trung Hoa đầu tư ,(Local Investment Companies LICs) đã là cái thúng không đáy làm trôi đi bao nhiêu vốn liếng từ chính sách quốc doanh kinh tế do độc đảng chủ trương. Theo tác giả này thì cấu trúc của hàng ngàn công ty quốc doanh dạng này đã tha hồ vay vốn từ các ngân hàng do nhà nước sở hữu. Sự thông đồng giữa các ngân hàng nhà nước với các cán bộ chủ công ty dạng này lấy lý do xây dựng hạ tầng cơ sở nhưng sự hoàn vốn thì không bao giờ thực hiện nỗi ! theo Victor Shih, giáo sư Khoa học Chính Trị tại Đại Học Northwestern Hoa kỳ thì đa số công ty quốc doanh địa phương LIC này trong năm 2009 đã vượt con số nợ nần lên tới 1680 tỷ đôla chiếm tới 34 phần trăm tổng sản lượng nội địa GDP.
Theo phân tích gia và kinh tế học gần đây, thì con số nợ của các công ty quốc doanh đạt đến 113 % GDP còn con số nợ nhà nước đã lên đến 17,000 tỷ đô la chiếm tới 210% GDP. Luis Kuijs kinh tế gia của Ngân Hàng Royal Bank Scotland (RBS) tại Hồng kông thật sự lo ngại vì các con nợ khổng lồ này đều do Nhà Nước Trung Hoa cầm đầu ,những công ty hạng nặng , có điều kiện mượn tiền hết sức dễ dàng, ưu đãi !
Nhưng theo thông tin gần nhất, hiện nay số nợ quốc gia của Trung Cộng đã vuơn lên con số 280% GDP (2015)?!
SỐ nợ “quá tải” từ hàng ngàn công ty quốc doanh này còn hứa hẹn tăng cao những năm gần đây. Đó là lý do hàng loạt cán bộ cao cấp Trung Hoa đem theo của cải chạy trốn ra nước ngoài , tẩu tán tài sản . Dù Tập cận Bình hiện nay đang cố gắng thanh lý đảng CS Trung Hoa với sự triệt hạ các đối tượng chủ chốt nhưng khó lòng diệt hết hàng ngàn hàng vạn quan chức tham ô của nước này. Sự giàu có khét tiếng của Bạc lại Hy tuy bị Tập cận Bình hạ thủ nhưng đàn em của Bạc lại Hy rẩy đầy khăp nơi kể cả ngoại quốc.


 

hình vẽ: vùng đỏ và đỏ đậm : mật độ trên 400 người /1 cây số vuông

Do cán bộ quốc doanh ngại tiếp tục đầu tư vì sợ bị tố tham nhũng, các mặt hàng xa xỉ bị ế ẩm vì sợ bị dòm ngó vv..các đàn em của Bạc Lai Hy, Chu vĩnh Khang tìm cách tẩu tán và co cụm làm ăn Trung Hoa hiện nay thiệt hại đến hơn 100 tỷ đô la vì “chống tham nhũng” , nhưng “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa ” khi Giang trạch Dân từng viết thư khuyến cáo Tập cận Bình ” đừng đi quá đà” vì “đàn em ” ông này bị triệt hạ. Sự dùng dằng chính nếu chống nhẹ quá thì cũng chết , mà chống nặng quá thì “tan đảng”?!
(hoàn cảnh này áp dụng vào VN thì “y khuôn” một mẫu. Nếu VN không chống tham nhũng thì cũng “chết” mà chống triệt để thì cũng “tan Đảng” giống nhau !)
Câu hỏi của chúng ta nêu lên nếu lấy con số “thặng dư” do buôn bán với nước ngoài đem đắp vào lỗ hổng do con số hơn 8000 cơ sở nhà nước đầu tư địa phương LIC này thì còn lại bao nhiêu? Lỗ hổng do hệ thống ngân hàng mà do nhà nước quản lý đang đem lại sự thất thoát khổng lồ càng lúc càng tăng vô phương cứu chữa từ hàng vạn hàng ngàn cán bộ tham nhũng loại gộc. Trung hoa chỉ tử hình vài cán bộ nào đó chứ không diệt hết được vì như ở trên nếu diệt hết thì “tan Đảng “\!
Dục tốc bất đạt?
Sự thật Trung Cộng đang muốn đi thật nhanh để ngoi lên vị trí “SIÊU CƯỜNG “, tù kinh tế cho đến quốc phòng và khoa học kỹ thuật. Nhưng chính nước này đang đi khập khểnh, lại muốn phải “chạy đua”! Một đất nước bao la, lại có quá nhiều vùng sản xuất (manufacturing sectors) để “ngốn” cho hết hàng trăm triệu nhân công với dạng “lao nô” bất kể mọi hậu quả. Tham vọng này đang đưa Trung Hoa thêm nhiều vấn nạn sau quốc nạn THAM NHŨNG.
Nhu cầu quá cao khi tiêu thụ nhiều nguồn năng lượng bất kể tai hại, đang đưa nhanh Trung Cộng trở thành một nước ô nhiễm nhất thế giới! Bắc Kinh, Thượng Hải…là ví dụ cho những thành phố khói mù đậm đặc quanh năm. Bệnh tật, tốn phí y tế toàn dân, là hậu quả tai hại đang đến, và điều này khó tránh. Sự thay đổi khí hậu mang đến các thiên tai về lụt, hạn hán cũng gây khó khăn càng lúc càng cao, đe dọa sự ổn định phát triển cho Trung Hoa.
Quân đội đông ư? chỉ là đội quân sợ chết!
Tại sao lại sợ chết? Do những binh lính trong quân đội Trung Hoa hiện nay là đội quân “sợ chết” . Dĩ nhiên là vậy vì họ là thành phẩm của chính sách MỘT CON ra đời từ năm 1979 đã 35 qua rồi , cho đến năm 2006 những đứa trẻ của chính sách Một con đã chiếm tới một nửa quân số Trung Hoa. Cho đến nay xem như là hoàn toàn những người con trai của CHÍNH SÁCH MỘT CON đang ở trong quân ngũ. Thành phần ở nhà là ông già bà lão đang cần trai một về giúp ích gia đình hay nối dõi tông đường. Hậu quả này :
  Sức chiến đấu giảm mạnh vì sợ chết
  Chạy chọt vào những thành phần không chiến đấu , hoạt động về khoa học kỹ thuât …
  Rút ngắn thời gian phục vụ xuống chỉ còn 2 năm (kể từ 1998)
Thêm thay, sự chạy đua võ trang đang đưa dần Trung Hoa vào “vết xe đổ” Liên xô trước đây ( trong thời Chiến Tranh Lạnh) .
Tóm lại , con “cọp giấy ” Trung Hoa đang dùng cái bề mặt vượt trội xuất cảng hàng hóa tiêu dùng rẻ mạt với thế giới bên ngoài để cố dấu đi cái thâm thủng bên trong , do căn bệnh NAN Y THAM NHŨNG mang lại . Con “Ngáo ôp” quân sự Trung Hoa cùng song hành khoe khoang ca bài ca “giàu có ” để che dấu sự nghèo nàn của cả trăm triệu công nhân Trung Hoa sống khổ với đồng lương ‘chết đói” .
Thế giới hiện nay, chi phí quân sự tổng cộng là 1747 tỷ đô la ( 2013) ; có 5 quốc gia chi phí quân sự cao nhất theo bảng dưới dây :
World total
1747.0

1
 United States
640.0
 
2
 People’s Republic of China[a]
188.0
  
3
 Russia[a]
87.8
 
4
 Saudi Arabia[b]
67.0
 
5
 France
61.2
 
KẾT LUẬN
Từ con số nợ khổng lồ do hệ thống chằng chịt kinh tế quốc doanh kèm theo quốc nạn tham nhũng do chủ nghĩa CS độc tài mang lại đang thổi phăng đi sự giàu có phù phiếm mà Trung Hoa cố công ‘tô vẽ’, khoe khoang, lừa phỉnh thế giới. Cho đến thời điểm , khi sự bất công gian dối kia xé toang cái nền móng xã hội do đảng CS Trung Hoa trị vì , chúng ta sẽ thấy dù cho Tập cận Bình cố ra công diệt trừ thì cũng hoài công vì Tham nhũng là chứng “ung thư đã di căn” khi hệ thống quyền lực độc tài cố tình kéo dài lê thê trên những đất nước chậm tiến. Điều chúng ta có thể tin vào cuộc cách mạng thông tin thế kỷ 21 sẽ xé toang bao bức màn xấu xa bỉ ổi mà những đảng CS thế giới như Trung Hoa , VN, Bắc Hàn…cố bưng bít bao lâu.
Sau cùng cũng nhờ vào hệ thống thông tin hiện đại kể trên sẽ đưa đến cho thế giới một sự thật cuối cùng về một nước Trung Hoa Cộng Sản rằng :
THỰC SỰ TRUNG HOA KHÔNG GIÀU CÓ VÀ ĐÁNG SỢ NHƯ THIÊN HẠ HAY LẦM TƯỞNG !
Đinh Hoa Lư Edition
Tài Liệu Tham Khảo:
* first retrieved from The research of Phuc Dinh at San Jose State University in spring 2013
https://turnitin.com/s_home.asp?login=1&svr=10&lang=en_us&r=79.9007266961969
**also retrieved from sources
China’s Total Debt Load Now Over 280% Of GDP
http://www.forbes.com/sites/kenrapoza/2015/05/09/chinas-total-debt-load-now-over-280-of-gdp/#831913d67ab6
Immigrant Workers
http://www.businessweek.com/articles/2013-07-26/divining-unemployment-in-china
Background notes: china (August 5, 2010). U.S. Department of State. Retrived from
http://www.state.gov/r/pa/ei/bgn/18902.htm
Data: china (2010). The World Bank. Retrieved from
http://data.worldbank.org/country/china
http://www.foreignpolicy.com/articles/2010/02/22/think_again_chinas_military
Human development report 2009 china (2009). Human Development Reports.
Retrieved from
http://hdrstats.undp.org/en/countries/country_fact_sheets/cty_fs_CHN.html
-Robert, Dexter. Where china hides its debts. (July 29, 2010). Bloomberg Businessweek.
Retrieved from http://www.businessweek.com/magazine/content/10_32/b4190014454795.htm
book
Rubenstein, James M. (2008). The Cultural Landscape:: an Introduction to
Human Geography, (Ed.). Upper Saddle River, NJ: Pearson Prentice Hall.